Ta Về Ta Tắm Ao Ta, Dù Trong Dù Đục Ao Nhà Vẫn Hơn.

Cách đây 2 năm, cũng trong khoảng thời gian này, tôi có chuyến du ngoạn tới Biloxi, bang Mississippi. Bác tôi, người từng sống cùng gia đình tôi một vài năm, vừa mất và chúng tôi đến đó tiễn đưa bác lần cuối. Các chị của tôi và tôi đều sinh ra ở New Orleans, cách đó 40 phút lái xe. Trong chuyến đi đó, cha tôi đưa các chị em tôi về khu dân cư nơi cả gia đình tôi từng sinh sống – một chốn tồi tàn và xa xôi toàn những người Việt mới định cư gọi là Versailles. Ngày hôm đó, cha tôi chìm đắm vào những kỷ niệm ngày xưa cũ, dò tìm lại những người bạn cũ qua một quyển danh bạ ở một cửa hàng tiện lợi nhếch nhác, chờ vài giờ ở tiệm bánh gần đó đợi các bạn ông về nhà, rồi lái xe vòng quanh đến mức đi lạc trong lúc cố tìm xem nhà thờ cũ của cộng đồng chúng tôi giờ ở đâu. Cả ngày hôm đó đều kỳ lạ đối với chị em chúng tôi. Khu này chính xác là khu ổ chuột, bản thân bạn bè của cha tôi cũng không phải kiểu người chúng tôi thường giao du, và bất chấp những câu chuyện cũ cha tôi hào hứng kể, chúng tôi không thấy có chút gắn bó gì đối với nơi xa lạ này. Đối với tôi, căn nhà đầu tiên tôi còn nhớ là một căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng nằm ngay bên trên một cửa tiệm thời trang trên phố Dundas Street West ở Toronto, nhưng với cha tôi, tổ ấm đó là Versailles, ngôi nhà đầu tiên mà gia đình ông tựu thành,

Nhà là chủ đề thành ngữ và cũng là một trong những chủ đề trong số tháng 4/5 này của chúng tôi. Trong quá khứ, Việt Nam chủ yếu là một xã hội thuần nông. Những lời thơ tiếng ca cất lên dưới mái nhà tranh vách đất, trong những khoảnh vườn nhỏ và bên bờ ao. Ao chuôm vốn là không gian rất ý nghĩa với người nông dân. Bên ao người người giặt áo, rửa rau, tắm mát và lội nước. Bờ ao là một phần kỉ niệm trong tiềm thức về “nhà” của mỗi người dân Việt. Dù ao ta có trong hay có đục, có sâu hay có cạn, ao nhà mình vẫn cứ là thoải mái hơn hết thảy nơi chốn khác. Nhà là nơi chúng ta dành phần lớn ngày dài của mình, là nơi ấm êm, an toàn. Giống như người nông dân xưa từng mong mỏi về bờ ao nhà mình, chúng ta vẫn canh cánh nỗi nhớ nhà trong mỗi bước chân. Xét về ý nghĩa rộng hơn, nỗi nhớ nhà còn phản chiếu nỗi cô đơn và niềm mong mỏi của những người nhập cư phải rời bỏ quê hương bản quán của mình. Ngay cả sau 40 năm, tôi vẫn còn thấy mẹ mải miết kiếm tìm những mảnh kỉ niệm của quê hương Việt Nam, dù là trong những bộ phim ngoại quốc và chương trình truyền hình.
Chúng ta có thể sống trong nhiều ngôi nhà trong suốt cuộc đời, nhưng chỉ có một số ít có ý nghĩa đặc biệt trong trái tim chúng ta. Như bài hát năm 1964 của Dionne Warwick “Một ngôi nhà không phải là một tổ ấm”.

This post is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page - https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin's website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan