Vì bên con vẫn luôn có mẹ…

Mẹ ơi… nhiều khi con không biết con có làm cho mẹ buồn không! Vì mẹ luôn tha thứ, không la rầy… mỗi khi con làm việc gì. Mẹ chỉ nhẹ nhàng giải thích, và chỉ dẫn… Cho dù mẹ không nói ra, nhưng mãi mãi trong con; luôn nợ mẹ câu “con xin lỗi mẹ, mẹ ơi”.

Từ khi trưởng thành, con mới hiểu ra. Ngày xưa cho đến nay, mẹ luôn thương con vô bờ bến. Vì các con, mẹ chịu cực khổ, hy sinh rất nhiều.
Nhiều khi nhường,nhịn ăn, mẹ bảo ăn no rồi. Mẹ thích ăn đầu cá, cơm cháy… Ôi, tình yêu của mẹ, không bút nào tả hết được.

Mẹ, sinh ra là con nhà thương buôn (Có của ăn của để). Nhưng vì chiến tranh, gia đình ly tán. Mới 11 tuổi, mẹ đã cực khổ, tự lo bản thân mình… (khi không con ông bà ngoại).
Rồi mẹ lập gia đình. Vì chồng con, mẹ lui về làm hậu cần. Nhưng rồi chiến tranh, một lần nữa lại đến. Đã lấy đi tất cả tài sản, nhà cửa…

Nhiều khi nhường,nhịn ăn, mẹ bảo ăn no rồi. Mẹ thích ăn đầu cá, cơm cháy…

Sau những ngày lánh nạn 30/4/1975, gia đình tôi quay lại 2 căn nhà mình. Thì ôi thôi, đã bị chiếm ở, ba mẹ không dám đòi lại nhà. Thế là ba mẹ phải đi thuê nhà, và làm đủ mọi việc để lo cho các con. Thậm chí, khi không kiếm được tiền, mẹ phải đi bán máu (vì thời loạn, chưa buôn bán, làm ăn gì được). Khi nào không bán được máu, mẹ về quê lấy gạo đem lên cho các con ăn. Nhưng cũng bị tịch thu, cho là buôn lậu. Thời đó ngăn sông cấm chợ. Nên 5 ký gạo, vẫn buộc đi buôn, và tịch thu.
Thương mẹ, sáng không đem gạo về được, mẹ lại trốn đi đêm. Thế là, dần dà mẹ bị suy kiệt do lao lực…

Ngày đó mẹ bệnh nặng lắm, tưởng không qua khỏi. Nhưng nhờ ơn Trời, có người chỉ cây thuốc quý. Nên dần dần mẹ khỏe lại. Lúc đó tôi chỉ 7 tuổi. Vẫn chưa hiểu được: một khi vắng mẹ là như thế nào.
Ngày nay, tôi càng trưởng thành, thì mẹ một ngày yếu đi. Mặc dù chăm sóc bà chu đáo đến đâu, tôi vẫn lo mỗi ngày. Sáng dậy, tôi thường nhìn vào phòng bà thăm chừng, khi thấy nhịp thở ở bụng bà lên xuống, là tôi rất vui, an lòng. Và thầm cảm ơn Bề Trên cho con một ngày nữa… còn có mẹ ở bên.

Tôi vẫn thầm cầu nguyện… Xin Bề Trên cứ cất bớt tuổi thọ của tôi, để tôi được san sẻ cho mẹ, để tôi được đi cùng mẹ đến cuối đường. Cho dù ngắn ngủi, tôi vẫn mãn nguyện và vui. Vì… bên con luôn có mẹ.

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page – https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin’s website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan