Suối Nước Nóng, Đàn Khỉ, và Theo Dấu Những Người Hành Hương

Những lý do hấp dẫn để ghé thăm vùng Tohoku của Nhật Bản.

Tôi tràn đầy hứng khởi khi đi trên con đường đất thoai thoải, bao quanh là những hàng tuyết tùng Nhật Bản cao vút. Đó là một ngày tháng Mười Hai năm 2019, và trên con đường không xa lạ đã lại xuất hiện bóng dáng những du khách mặc áo mùa đông và cùng tiến về một nơi.

Tại một khúc quanh, tôi nhìn thấy một con thác đổ trắng xóa và sườn đồi với cây lá đang lay động. Tôi nheo mắt lại và nhận ra chúng không phải là cỏ cây hay bụi rậm như tôi tưởng, mà là từng đàn khỉ đang nhanh chóng từ phía đồi tiến đến.

Trên cao là một con khỉ đực đầu đàn to lớn, chễm chệ ngồi đánh giá sự nguy hiểm từ đám người. Nó không muốn bị chụp hình, và phóng nhanh đến một cây cột ở xa nhằm quan sát các du khách thuận tiện hơn.

Tôi băng nhanh qua dòng thác trắng, và đến với một bậc thềm nơi mọi người đang tụ tập xung quanh một hồ nước nóng bốc hơi.

Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi tôi.

Đây là lý do tôi đến với Công viên Khỉ Tuyết Jigokudani (Jigokudani Snow Monkey Park), sau 45 phút đi xe buýt từ Thành phố Nagano. Xung quanh chiếc hồ nhân tạo là một bầy khỉ Nhật Bản với lông nâu-xám rậm rạp. Một số đang uống nước, còn số còn lại chuẩn bị để nhập cuộc cùng những người đang tắm suối. Khỉ Nhật Bản (Macaque) là loài linh trưởng không giống người sống ở gần cực bắc nhất trên thế giới, có bộ lông dày bảo vệ chúng khỏi khí hậu lạnh giá. Không phải khỉ nào cũng thích bị ướt, nhưng tại công viên này chúng đều thích ngâm mình trong làn nước ấm.

Nhờ trò chuyện với một kiểm lâm, tôi biết được rằng đám khỉ 160 con cũng bị thu hút đến hồ vì được cho ăn. Mặc dù du khách không được đem thức ăn vào, các kiểm lâm vẫn cho chúng lúa mạch, đậu nành và đôi khi là cả táo. Điều này lý giải tại sao một đám khỉ nhóc lại thích mê việc nhặt những thứ trông như hạt và ngũ cốc mắc kẹt ở vài tảng đá sau hồ. Dù không được thuần hóa, lũ khỉ vẫn không hề bối rối trước lượng du khách nườm nượp và máy chụp hình. Người kiểm lâm nói rằng anh ta ở đó để đảm bảo mọi người không tiến lại quá gần hoặc cố chạm vào chúng.

Các suối nước nóng cũng là điểm thu hút đối với con người trong khu vực. Sự sạch sẽ và việc tắm rửa là tối thượng trong văn hóa Nhật. Đảo quốc này có hơn 25,000 suối nước nóng, với rất nhiều trong số đó có các khu nghỉ dưỡng chuyên biệt dành cho khách có nhu cầu thư giãn bằng nước khoáng nóng hàng ngày.

Sau khi đi xe buýt 10 phút từ công viên, tôi phát hiện một khu nghỉ dưỡng suối nước nóng tại làng Yudanaka Onsen. Tôi đăng ký tại khách sạn Yudanaka Onsen Yoroduya và chọn cho mình một phòng Nhật Bản truyền thống, với chiếu tatami, (nệm) Shikibuton và (chăn) kakebuton. Mặc dù không quen ngủ sàn, tôi vẫn thấy chiếc giường cực kỳ dễ chịu.

Điều tuyệt nhất ở khách sạn này là suối nước nóng phục vụ khách cả ngày. Tại đây có một hồ nhỏ cho nam và một hồ rộng hơn cho nữ. Nhưng tôi phát hiện rằng cứ mỗi 12 tiếng đồng hồ, sau một đợt vệ sinh kĩ càng, thì vai trò của hai hồ lại được hoán đổi để mỗi bên có thể tận hưởng phần hồ rộng hơn và lộ thiên hơn.

Quy định ở đây rất nghiêm ngặt. Tôi được đưa một chiếc giỏ để đựng quần áo trong phòng thay đồ, và một chiếc khăn tắm nhỏ. Sau đó, khi đã cởi đồ, tôi ngồi xuống một chiếc ghế đẩu bằng nhựa và bắt đầu dùng vòi xịt cầm tay để rửa trôi bụi bẩn của ngày. Dầu gội đầu, dầu xả và xà bông đều được cung cấp.

Sau khi sạch sẽ từ đầu đến chân, tôi đã sẵn sàng xuống hồ. Bước nhanh trong tiết trời tháng Mười Hai lạnh giá, tôi trút khăn tắm và thả mình xuống nước. Hơi nóng quấn quit quanh người khi tôi nổi trên nước. Đêm tối kết hợp cùng ánh trăng đã khiến trải nghiệm này trở nên diệu kỳ. Tôi lạc trôi trong làn nước êm đềm ấy phải gần một giờ, và cảm giác cực kỳ tịnh tâm.

Mặc dù người Nhật lịch sự một cách hoàn hảo và một số còn khá nhút nhát, nhưng họ lại rất tự nhiên ở các suối nước nóng onsen. Ai cũng phải khỏa thân. Bạn còn không được mang theo khan xuống nước. Truyền thống cổ xưa này có thể khiến người phương Tây e dè, và tôi ban đầu cũng rất rụt rè. Nhưng sau một hồi, tôi thả lỏng. Không có ai ở đây để nhìn ai cả.

Ngày tiếp theo, sau khi đã chà đến da ửng hồng và cảm giác nhẹ tênh như một chiếc khăn lụa, tôi hướng về Thành phố Nagano, nơi diễn ra Thế vận hội Mùa đông năm 1998. Chùa Zenko-Ji là nơi đầu tiên trong danh sách tham quan của tôi. Tôi cùng đoàn với hướng dẫn viên Akemi Takagi và một vài du khách khác, tìm hiểu được rằng ngôi chùa là nơi lưu giữ bức tượng Phật đầu tiên từng được đem đến Nhật khi tôn giáo này du nhập vào đất nước hồi Thế kỷ VI.

“Bức tượng đã được cất giấu trong 800 năm,” Akemi kể với chúng tôi. “Một bản sao đã được dựng lên và cứ sáu năm một lần, người ta lại đem nó ra trưng bày trước công chúng. Ngay cả các bậc thiền sư cao nhất cũng không được diện kiến bản gốc.” Vì lần trưng bày kế tiếp theo kế hoạch sẽ là mùa xuân 2021, rất có thể lịch sẽ bị dời lại vì đại dịch.

Một nghi lễ Phật giáo đang diễn ra tại ngôi chùa 1,400 năm tuổi này, và chúng tôi đã kính cẩn theo dõi trong khi những người tham gia buổi lễ đốt hương, cúi đầu cũng như lắng nghe kinh Phật của các vị thiền sư.

Akemi bảo chúng tôi hãy tìm chiếc cầu thang ở một bên đàn thờ. Cô ấy nói nó sẽ dẫn xuống Hành Lang Đen Tối để đến Thiên Đàng. Cô giải thích rằng bức tượng thiêng liêng đang được giấu ở dưới đàn thờ cùng một chiếc chìa khóa. Cô nói rằng: “Người ta tin rằng nếu bạn tìm được chìa khóa, bạn sẽ được lên thiên đàng khi chết.”

Bước xuống hành lang, tôi cảm giác như có chiếc chăn che lên đầu mình. Tôi thậm chí còn không thể nhìn thấy tay mình ở phía trước. Tim tôi bắt đầu mạnh và có đôi chút hoảng sợ. Bàn tay tôi men theo tường khi di chuyển chậm rãi dọc theo hành lang dài 45 mét. Để giữ bình tĩnh, tôi lặp lại lời của Akemi với bản thân. Tôi không thể cảm nhận được gì ngoài sự mát mẻ, nhẵn nhụi của bờ tường. Chợt đầu ngón tay tôi chạm phải một vật kim loại mát. Hít một hơi thật sâu, tôi liền bóp chặt chiếc chìa khóa và cảm thấy nỗi sợ của đêm tối dần dần tan biến. Ánh sáng nơi cuối con đường chưa bao giờ hiện hữu một cách rõ ràng và mang tính biểu tượng tâm linh như vậy. Những người hành hương xưa đi tìm sự khai sáng và đối mặt với những khó khăn vô hình hẳn đã cảm giác một chút nào đó như tôi. Điều quan trọng là vượt qua nỗi sợ và đặt niềm tin vào vũ trụ. Tôi cảm nhận rằng Xứ sở Mặt trời mọc có thể dạy bạn rất nhiều về bản thân.

This content is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page – https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin’s website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan

This content is also available in: English