Những điều kì diệu bên bờ biển Quebec

Leo lên chiếc máy bay 8 chỗ Air Montmagny, tôi thậm chí còn chưa kịp ngồi xuống thì chuyến bay đã kết thúc rồi. Chuyến bay hành trình ngắn nhất thế giới từ Cap-Saint-Ignance, ngay phía nam thành phố Quebec, đến Ile-aux-Grues, ở sông St. Lawrence, dài bốn phút, chỉ vừa đủ thời gian để lấy máy ảnh ra ghi lại hình ảnh của quần đảo này, bao gồm 21 đảo và đảo nhỏ.

Hòn đảo nhỏ ở vùng Chaudière-Appalaches là điểm dừng chân đầu tiên trong hành trình đi dọc bờ nam sông St. Lawrence của chúng tôi, một khu vực mà cả tôi và bạn bè đều chưa từng trải nghiệm trước đây. Gilles Tardif đón chúng tôi tại sân bay và chúng tôi cùng đi tới khách sạn nhỏ của anh ấy, Maisons de Grand Héron. “Tôi đã mua nó để làm nơi nghỉ hè và những người dân đảo đã thuyết phục tôi mở một nhà hàng ở đó. Bây giờ thì nó đã trở thành một địa điểm lý tưởng để mọi người tụ tập” anh chia sẻ. Bữa tối hôm đó có cá tầm, được bắt ngay tại sông St. Lawrence. “Những con cá này có thể sống tới 50 năm và có thể dài gần bốn mét.” Gilles giải thích.

Ngày hôm sau chúng tôi tới thăm một doanh nghiệp chính trên một hòn đảo với khoảng 90 cư dân. Michelle Beaulieu, trưởng phòng kinh doanh của Fromagerie de L’Isle’s, đã cho chúng tôi thử các loại phô mai của họ. Loại yêu thích của tôi là loại đã giành giải thưởng tầm thế giới – Brie le Riopelle de l’Isle, loại phô mai có công thức ba lần kem với các vị nấm và bơ. Và tôi đã hiểu được tại sao Michelle lại tuyên bố rằng: “Chúng tôi có phô mai ngon nhất Quebec!”.

Sau đó, Gilles dẫn chúng tôi đi thăm quan nhanh hòn đảo này, một thiên đường cho những người yêu chim. “Có hơn 200 loài chim dừng chân tại đây. Nơi này là một điểm dừng để cho chim ăn, nhất là các loài chim di cư như diệc xanh lớn, ngỗng tuyết và đại bàng,” anh ấy nói.

Khi chúng tôi đến đảo Grosse gần đó vào ngày hôm sau thì trọng tâm của chuyến tham quan khác hoàn toàn. Đó là một trạm kiểm dịch cho cảng Québec từ năm 1832 đến 1937, nay là nơi nhập cảnh chính của người dân nhập cư. Ba trong số các ông bà của tôi đã qua trạm này để vào đây khi họ đến từ Vương quốc Anh vào những năm 1920. Parks Canada đã tiếp quản hoạt động của khu vực này vào năm 1990 và những phiên dịch viên mặc đồng phục dẫn đường cho chúng tôi.

“Đứng vào hàng nào, đàn ông đứng một bên, phụ nữ đứng bên còn lại,” một chàng trai trẻ mặc đồng phục hải quân ra lệnh. Sau khi giới thiệu mình là bác sĩ trợ lý của trạm, anh ấy yêu cầu chúng tôi thè lưỡi. “Nếu lưỡi có màu đen, trắng hoặc nâu, thì có thể là bạn bị bệnh,” anh ấy cảnh báo, nhấn mạnh rằng những bệnh tệ nhất là sốt phát ban, bạch hầu, thủy đậu và dịch tả. May là lưỡi của chúng tôi đều màu hồng. Anh ấy cho chúng tôi xem những chiếc lồng áp suất khổng lồ nơi đồ đạc sẽ được khử trùng, và dẫn chúng tôi đến khu vòi tắm nơi con người sẽ được làm sạch bằng nước và thủy ngân hydrochloride. Rất may là người ta đã ngưng sử dụng hệ thống này gần 90 năm nay.

Grosse Ile cũng là nơi có đài tưởng niệm của người Ailen. Chady Chahine, hướng dẫn viên của chúng tôi tại đây, dẫn chúng tôi đến một góc yên tĩnh của hòn đảo nơi những cây thánh giá màu trắng đánh dấu những ngôi mộ tập thể của hơn 5.000 người nhập cư từ Ailen, nhiều người đã thiệt mạng trong nạn đói do khan hiếm khoai tây năm 1847. Một cây thánh giá Celtic cao chót vót hướng ra biển nhằm tưởng niệm về nạn đói do khan hiếm khoai tây lớn nhất bên ngoài lãnh thổ Ailen.

Trở về đất liền, chúng tôi lái xe đến Bảo tàng Hàng hải Quebec ở L’Islet. Điểm nổi bật là Earnest Lapointe, một tàu phá băng của đội tuần tra bờ biển được tạo ra vào năm 1941 và chiếc tàu cánh ngầm duy nhất của Canada, HMCS Bras d’Or. Đại úy Bernard Girard, người lái tàu chở dầu trong suốt 25 năm, đưa chúng tôi đi xem xung quanh con tàu phá băng. “Những con tàu không trực tiếp lao vào băng, mà phải trèo qua những tảng băng. Rồi trọng lượng của tàu sẽ đè xuống và phá vỡ lớp băng,” anh giải thích. Tàu cánh ngầm là một dự án thử nghiệm, được sử dụng từ năm 1960 đến năm 1971. Nhờ những nỗ lực của Alexander Graham Bell và Frederick Walker “Casey” Baldwin, tốc độ của con tàu có thể lên tới 117 km trên giờ (là tàu chiến không vũ trang nhanh nhất thế giới vào thời điểm đó). Thật không may, đó là một dự án tốn kém và khi chính phủ mới lên nhậm chức, ngân sách quân sự đã bị cắt giảm.

Lái xe đến Saint-Roch-des-Aulnaies, chúng tôi dừng lại để đi dạo trong vườn Seigneurie des Aulnaies và tham quan ngôi nhà cổ của gia đình Dion. “Ngôi nhà được xây dựng vào năm 1853. Nó mang kiến trúc thời nhiếp chính với trần cao 11 feet (3.3 mét). Chúng tôi có tất cả các đồ nội thất nguyên bản của Dion”, hướng dẫn viên của chúng tôi, mặc trên người một bộ váy truyền thống hoàn chỉnh, chia sẻ.

Sau khi khám phá thị trấn Kamouraska xinh đẹp ở vùng Bas-Saint-Laurent, chúng tôi hướng đến Riviere du-loup, điểm khởi hành của chúng tôi để lên tàu tới Ile aux Lievres, Đảo Hares. Hòn đảo được sở hữu và quản lý một phần bởi Duvetnor, một nhóm được thành lập để bảo vệ hàng ngàn loài chim biển làm tổ trên các hòn đảo bao gồm chim cộc, chim uria đen và vịt biển. “Duvetnor đã mua những hòn đảo này vào 20 năm trước. Hiện ở đây có có bảy ngôi nhà và một khách sạn nhỏ với chín phòng ngủ, cùng với đó là một số khu cắm trại,” giáo sư Melody Lachance, một điều phối viên của Duvetnor, chia sẻ.

Tối hôm đó, bài thuyết trình của Melody nói về khoa học, bảo tồn và du lịch. Người sáng lập Duvetnor, Jean Bedard, một nhà sinh vật học ở Quebec, cùng với bảy đồng nghiệp, đã quyết định làm một điều gì đó để bảo vệ các khu vực chim làm tổ. Một trong những nhiệm vụ chính của họ là thu hoạch lông vũ một cách đều đặn.

“Chim hải âu là kẻ thù lớn nhất của vịt biển. Những con cái thường bơi cùng nhau để bảo vệ vịt con. Nếu một chú vịt con mất mẹ, các cô vịt khác sẽ thay mẹ chăm sóc nó”, Melody giải thích. Phương pháp thu hoạch lông vũ tinh tế không gây hại tới các loài chim được Duvetnor nghĩ ra và hiện đang được Conservation Canada tiếp tục thực hiện. Con cái thường nhổ lông từ ngực để che trứng và giữ ấm. Ngày xưa, những người thu hoạch sẽ đi thu hoạch lông vũ lại, và đôi khi làm xáo trộn tổ nên con cái không quay trở lại. Ngày nay, nhân viên và tình nguyện viên của Duvetnor chỉ đến thăm mỗi địa điểm một lần vào cuối thời gian ấp trứng để thu thập một phần lông vũ trong mỗi tổ. Lông vũ được làm sạch và khử trùng, sau đó được bán cho các nhà bán buôn ở châu Âu cung cấp lông vũ cho các nhà sản xuất chăn bông và áo khoác. Lợi nhuận kiếm được từ lông của vịt biển (giá thị trường là 1.000 USD mỗi kg) cho phép Duvetnor tiếp tục công việc của mình.

Quay trở lại bờ biển, chúng tôi dừng chân tại Công viên Quốc gia, nơi sinh sống của 200 chú hải cẩu, cộng đồng hải cẩu nhất ở cửa sông St. Lawrence, và rồi tiếp tục đến Pointe-au-Pere. Tại Bảo tàng Lịch sử Hàng hải, một cuộc triển lãm về thảm họa hàng hải tồi tệ nhất ở Canada được tổ chức, vụ chìm tàu ​Nữ Hoàng Ailen năm 1914 khi có 1.012 người thiệt mạng. Thuộc sở hữu của công ty Canada Pacific Steamships, con tàu đã bị hỏng sau 14 phút và bị mất phương hướng trong sương mù dày đặc, cách Bảo tàng không xa lắm. Thật đau lòng khi nhìn thấy những cổ vật đã được lấy lên, bao gồm một chiếc ví trẻ con nhỏ xíu. Cũng trong khu vực này là một trong những ngọn hải đăng cao nhất Canada (33 mét) và Onondaga, một chiếc tàu ngầm dài 90 mét được chế tạo vào năm 1967 và ngừng hoạt động vào năm 2000.

Điểm dừng chân cuối cùng của chúng tôi là Reford Gardens, cách Pointe-au-Pere trong khu Gaspésie 30 phút lái xe. Mặc dù là giữa tháng 9 nhưng cây cối trong vườn vẫn mọc sum xuê. Có ít nhất 3.000 loài thực vật trong hơn một chục khu vườn ở đây. Đây không phải là mùa nở hoa của cây anh túc xanh Himalaya nổi tiếng, nhưng tôi đã nhìn thấy những bức ảnh về loài hoa tuyệt đẹp này tại Estevan Lodge, ngôi nhà nghỉ hè của Elsie Reford, người đã tạo ra những khu vườn từ năm 1926 đến 1958. “George Steven là chú của Elsie. Ông đã xây dựng tuyến Đường sắt Thái Bình Dương của Canada trong năm năm. Ông đã xây ngôi nhà này như một nơi nghỉ hè để câu cá hồi. George đã tặng hết tài sản của mình cho Elsie vào năm 1918,” Alexander Reford, chắt của Elsie, cũng là giám đốc và sử gia của khu vườn, giải thích.

Thiên nhiên, lịch sử và thức ăn ngon. Tôi không thể đòi hỏi gì hơn nữa. Bờ biển phía nam của St. Lawrence thực sự có tất cả mọi thứ rồi.

This content is also available in: English

Discover

Bài Liên Quan

Di Sản Vô Giá Của Nashville

Ở Nashville, thật khó để dạo quanh phố phường mà không bắt gặp một ca sĩ, nhạc sĩ, một địa điểm biểu...

Bùng Nổ Ẩm Thực Tại Niagara

Lái xe dọc theo đường Hành lang Sông Niagara dài 56km , kéo dài từ Hồ Ontario đến Hồ Erie, tôi nhớ...

Cá voi, các loài chim và những đàn ngựa nhỏ mạnh mẽ

Những con sóng cứ đánh tới tấp vào chiếc thuyền Zodiac chở 10 người chúng tôi khi đoàn chúng tôi tiến đến...

Cảnh Quan Ngoạn Mục Của Sault Ste’s Marie

Vào mùa thu, phong cảnh Ontario rực rỡ với màu đỏ và cam của lá cây đổi sắc trước khi chúng...

Xem Gì Trên Netflix Mùa Dịch

Cách ly xã hội hiện đang là biện pháp được áp dụng tại nhiều nước trên thế giới, bao gồm cả...

Tại sao nên đầu tư định cư ở tỉnh Saskatchewan Canada?

Hãy cùng xem xét các yếu tố địa lý, lịch sử, và các lợi thế để hiểu vì sao nên chọn đầu...

Gỏi Bò Đồng Quê & Chè Sen Nhãn

Mùa hè ăn gì là câu hỏi của rất nhiều bà nội trợ. Những món ăn thanh mát, giải nhiệt sẽ...

This content is also available in: English