Mẹ là ai của cuộc đời ta?

Cảm ơn mẹ, vì tất cả!

Mối quan hệ giữa mẹ và con không thể diễn tả bằng câu chữ, chỉ có thể nói rằng, sau này, dù cả thế giới có quay lưng lại với ta thì vẫn luôn có mẹ bên cạnh.

“Người vun trồng hạt mầm”

Nếu ví con là cây, vậy mẹ chính là người gieo hạt mầm và chăm bón mỗi ngày. Mẹ vào đời bằng nhiệt thành của tuổi trẻ, và rồi mẹ gặp ba, đem lòng yêu, để rồi tạo dựng gia đình nhỏ của mình.

Ngày mẹ biết mình mang thai ta, mẹ cảm thấy kỳ diệu. Mẹ mang nặng 9 tháng 10 ngày và vượt “cửa tử” lần đầu trong đời để mang ta đến với thế giới này. Trong thời khắc tưởng chừng như đau buốt đến chết đi sống lại, ta chào đời trong niềm vui của ông bà, bố mẹ và những người yêu thương mẹ.

Chăm ta từ lúc bú sữa mẹ cho đến lúc bập bẹ biết nói, biết đi và vào mẫu giáo,.. Cứ như thế, cả một hành trình bao năm trời dài đăng đẵng, mẹ hi sinh cả tuổi trẻ chỉ để chăm ta từng li từng tí. Niềm hạnh phúc của mẹ, là nhìn thấy con lớn lên từng ngày.

Mẹ dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho ta, từ miếng ăn, giấc ngủ, cho đến những món đồ chơi. Mẹ chẳng nỡ để ta thiếu mất một món đồ gì, hay nỗ lực cả ngày chỉ để học làm món ăn ta thích. Mẹ yêu thương ta còn hơn cả bản thân mình, và dường như, niềm vui, nỗi buồn của mẹ cũng chỉ gói gọn vào hình hài nhỏ bé của ta. Lần đầu ta nói tiếng mẹ, hẳn là mẹ vui phải biết vì đi đâu cũng khoe với người khác, hay nụ cười chưa bao giờ dứt trên khoé môi. Lần đầu ta vẽ bức tranh tặng mẹ, mẹ đã lồng khung và đặt trên bàn làm việc, như một động lực để mẹ cố gắng mỗi khi sắp kiệt sức.

Nếu một ngày con lớn khôn, cao lớn như những ngọn cây ngoài kia, tất cả đều nhờ có mẹ – người đã gieo những hạt mầm và vun trồng nó thành hình.

“Siêu anh hùng chống cả thế giới”

Hành trình trưởng thành của mỗi đứa trẻ đều giống nhau: Ta bước vào lớp 1, rồi cấp hai và cấp ba, cho đến đại học. Rồi ta bước vào tuổi trẻ của mình bằng tất cả nhiệt huyết và va vào đời bằng những gì non trẻ nhất.  Tuổi trẻ là những ngày sóng gió vùi dập không thương tiếc; tuổi trẻ trôi qua trong những ngày làm việc từ sáng cho đến tối mịt. Vậy mà, khi về nhà, vẫn là mâm cơm nóng hôi hổi với những món ăn yêu thích của mẹ. Mẹ, vẫn ngồi đấy chờ ta, nhưng gương mặt đầy vết chân chim, nhuốm màu thời gian. Bạn biết không, mọi bão giông ngày kia dường như lùi sau cánh cửa, và chung quanh chỉ lấp lánh tình yêu thương bao la của mẹ.

Ta thăng tiến trong công việc, bước vào giai đoạn vàng của cuộc đời trờ thành anh này, chị kia. Ta ít ăn cơm nhà hơn sau khi tan ca, nhưng mỗi đêm khuya muộn, bàn cơm vẫn được để đấy, chừa một phần cho ta phòng khi ta đột ngột trở về sớm hay giữa khuya đói bụng bất chợt.

Mẹ đâu nói gì, khi mỗi bữa cơm nhà đều vắng bóng ta và nụ cười của mẹ.

Cuộc đời nhất định phải có thất bại thì mới có thành công. Lúc thất bại và mệt mỏi nhất, ta lủi thủi trở về nhà sớm hơn mọi ngày, thấy dáng mẹ lòm khòm ở phía gian bếp, miệng lẩm nhẩm: “Nó không có thích ăn ngọt lắm…” và tay thì nhanh nhẩu bỏ một muỗng nhỏ muối vào chiếc chảo đang dậy mùi tỏi thơm.

À thì ra, dù cả thế giới có bỏ mặc ta, thì vẫn còn có mẹ.

Mẹ vẫn sẽ ở đây, trước mặt hay đâu đó trong cuộc đời ta, dù không phát hiện ra. Mẹ vẫn ở phía sau, là điểm tựa vững chắc nhất để khi bão giông ngoài kia ập đến, ta trở về trong vòng tay bao dung của mẹ như thuở nhỏ. Mẹ như một người hùng, có thể một tay che chở cả bầu trời, cho ta những ngày tháng an yên nhất.

Và có đôi khi, giữa mẹ và con có những khoảng cách thế hệ không thể xoá nhoà.

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page – https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin’s website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan