Hành Trình Học Hỏi Của Mình Tại Canada

Hãy tập kiên nhẫn với chính mình

Cán bộ nhập cảnh hỏi, sau khi ngẩng đầu lên từ hộ chiếu của mình: “Mục đích của bạn đến Canada là gì?”

Mình trả lời với một nụ cười: “Dạ em sinh sống ở đây”.

Đó là ngày 12 tháng Bảy năm 2019 – khi cuộc sống của mình tại Canada bắt đầu. Từ đó đến giờ, mình đã trải qua rất nhiều thăng trầm, với nước mắt và tiếng cười, với nỗi buồn và niềm vui.

Trước khi đến Canada, mình đã sống một mình 10 năm tại Singapore, nên những khó khăn khi làm quen với nơi ở mới cũng không làm mình dao động. Thêm vào đó, việc chồng mình đã đến một năm trước để bắt đầu chương trình thạc sĩ và làm quen với Toronto cũng giúp đỡ mình rất nhiều. Mình đã cảm thấy thật may mắn.

Nhưng đó chỉ là những trải nghiệm thuận buồm xuôi gió duy nhất trong chương mới của cuộc đời mình.

Vào tuổi 30, khi bạn bè đang chuẩn bị cho những cột mốc mới trong giai đoạn trưởng thành – sắm nhà và làm bố làm mẹ, thì mình lại lựa chọn con đường quen thuộc của tuổi trẻ. Mình đã nghỉ việc với mức lương ổn định để theo đuổi mơ ước làm nhà văn.

Khi còn ở Singapore, mình đã lấy bằng cử nhân về tài chính. Mình bắt đầu với công việc tại một công ty cung cấp cơ sở dữ liệu về mua bán & sáp nhập, trước khi chuyển qua làm cây bút về đầu tư cho một nhà quản lý đầu tư tại Singapore. Cả hai đều là những công việc kích thích về trí tuệ, nhưng mình muốn một thứ gì đó ngoài thị trường chứng khoán và trái phiếu.

Vốn đã có blog riêng và được đăng một lần trên Food52, mình hiểu rõ rằng mình muốn viết về con người, ẩm thực và văn hóa của Việt Nam. Nhưng làm thế nào để thực hiện điều đó và vẫn có thể trang trải cho một cuộc sống ổn định? Mình đã để Canada – nơi mình bắt đầu lại từ đầu và quay về với học đường – trả lời cho những câu hỏi câu hỏi quan trọng đó.

Ở tuổi 30, mình là thành viên lớn thứ nhì của lớp Truyền thông ẨmThực tại trường Centennial College, nơi phần lớn những người theo học vừa mới tốt nghiệp đang trong tuổi đôi mươi. Một số trong lớp là người mới đến, song cũng có những người đã sinh ra và lớn lên tại Canada.

Chúng mình chia sẻ hoàn cảnh và văn hóa cùng nhau, cũng như học được nhiều điều thú vị và phép tắc xã giao của từng vùng. Mặc dù khóa học không thực sự bổ ích như mình mong muốn, mình vẫn học được rất nhiều từ các bạn cùng lớp. Họ đã cho mình biết sự cần thiết của việc thức thời trong một thế giới số vạn biến, một kỹ năng  không được nhấn mạnh trong thời gian làm kinh tế của mình.

Một điểm tốt khác của khóa học là những mối quan hệ lâu dài mà mình đã tạo dựng được với các giảng viên. Họ đã tiếp tục hướng dẫn mình trong công việc mới ngay cả sau khi ra trường.

Ngoài việc đến trường, mình còn làm bán thời gian tại một tiệm cà phê Việt ở Phố Hàn của Toronto. Chủ sở hữu là một cặp vợ chồng, các bạn biết không, cũng bỏ công việc văn phòng để theo đuổi đam mê chia sẻ các món ăn vặt và cà phê chính hiệu Việt Nam đến với công chúng rộng rãi hơn đấy.

Họ đã bày cho mình các mẹo về tìm kiếm nhà cửa, hệ thống y tế cũng như các việc linh tinh khác để mình có thể thích nghi với cuộc sống mới. Khi đại dịch ập đến, họ cũng tin cậy giao cho mình trọng trách làm mới trang web để chuẩn bị cho hướng kinh doanh mới.

Tại quán, những bạn đồng nghiệp đều là sinh viên giống mình, đi làm để có thể trang trải cuộc sống nhưng lại có được nhiều thứ khác hơn tiền. Mặc dù không ai có kinh nghiệm về bếp, nhưng mình đã học được rất nhiều từ sự tự tin cũng như bản lĩnh của họ.

Một bạn xài dao rất nghề và có thể mổ xẻ một tảng thịt nặng 4.5 kg (10 pound) chỉ trong vài phút. Bạn khác lại có thể ứng phó với những lần bếp phụt lửa một cách bình tĩnh tới mức bạn có thể lồng  nhạc nhẹ vào cảnh đó.

Bọn mình đã tập di chuyển trong khu vực tí hon đó để không va chạm vào nhau trong các giờ cao điểm.

Khi phải ở nhà nhiều trong thời gian dịch, mình bắt đầu viết nhiều và trình bày ý tưởng cho các tạp chí, cũng như ứng tuyển vào các công việc đầu vào. Mỗi lần gửi ý tưởng và đơn xin việc cảm giác như đang nói chuyện với khoảng không. Không có tổng biên tập nào trả lời thư của mình, trừ khi là để từ chối.

Đổi việc là câu chuyện không hề đơn giản, và nó còn phức tạp hơn trong thời buổi khó khăn hiện giờ. Trong những phút hoài nghi, mình đã tự hỏi quyết định của bản thân. Những xung đột diễn ra trong lòng mình không những không tốt mà còn rất ám ảnh.

Với sự động viên từ chồng, mình đã tìm đến và xin lời khuyên từ những chuyên gia ở các nơi mình muốn làm việc. Vì Singapore không có kiểu văn hóa thiết lập quan hệ như vậy, nên mình cũng phải mất một thời gian để làm quen.

Dần dần mình cũng lết ra được khỏi vùng an toàn của bản thân. Và tuyệt vời hơn, mình học được con người thật ra thân thiện và nhiệt tình hơn mình nghĩ. Mình cũng học được rằng khi người lạ hỏi bạn đến từ đâu, thì họ muốn hỏi bạn đến từ vùng nào của Canada, chứ không phải từ quốc gia nào. Điều đó làm mình cảm thấy không lạc lõng nữa. Chưa bao giờ mình thấy như vậy khi còn ở Singapore.

Một năm của mình tại Toronto là một hành trình tuyệt vời và vất vả để tìm được đến đích. Trong khi Singapore tự hào về tính hiệu quả và những công nghệ tối tân giúp đời sống thuận lợi hơn, thì nó lại thiếu đi những yếu tố mang tính “con người” mà Toronto có. Mình đã mỉm cười với lời chào cuối tuần của chú tài xế xe buýt Ủy ban Giao thông Toronto (TTC), và đồng cảm với người điều khiển toa tàu khi tàu điện ngầm đột ngột bị hỏng. Tất cả những người mình gặp và nói chuyện đều đã dạy mình đôi điều về cuộc sống, công việc, về đối mặt với thách thức và rủi ro. Mình vẫn còn nhớ tim đập mạnh như thế nào khi lần đầu thấy tên mình xuất hiện trong một tạp chí địa phương và sau đó là một tờ báo quốc gia. Mình đã rời Singapore đến với Canada để viết về ẩm thực, con người và văn hóa đất Việt. Và bây giờ, đó chính là những gì mình đang làm, tất cả nhờ sự hỗ trợ của gia đình, bạn bè và những mối quan hệ mà mình đã thiết lập được ở quê hương mới này.

This content is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page – https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin’s website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan

This content is also available in: English