Đắm mình trong dòng chảy sáng tạo của Charlevoix

Vùng đất tuyệt trần ở Quebec là cảm hứng cho muôn vàn họa sĩ.

Cách Thành phố Quebec một giờ về phía , trải dài men theo bờ sông St. Lawrence có một vùng đất với nước non sóng sánh, trùng điệp núi cổ, sản vật ngon lành được chế biến công phu và những nghệ sĩ tài cao hừng hực sức sáng tạo.  

Charlevoix mang trong mình thiên nhiên thuần khiết, tràn đầy năng lượng được cho là do thiên thạch rơi xuống nơi này 400 triệu năm trước. Khối sa thạch sập xuống Trái đất từ vũ trụ đã tạo nên một miệng núi lửa 55km được biết đến với tên gọi Astrobleme de Charlevoix.

Nhiều người cho rằng thiên thạch giúp con người ta trở nên tích cực và sáng tạo, thu hút vô số người đổ về nơi đây để trải nghiệm vùng đất Charlevoix.

Đó chính xác là lý do tôi lái xe tìm đến nơi này vài năm về trước.

Lần đầu được cảm thụ tinh thần tích cực, tươi vui của Charlevoix là ở Baie-Saint-Paul. Tản bộ dọc theo con đường Saint-Jean-Baptiste, bao nhiêu là phòng trưng bày vây lấy tôi. Những nơi này ngập trong các tác phẩm sống động thường được cho ra đời ngay tại các studio cùng nhà. Dù lúc đó bầu trời xám xịt, âm u, cả con đường vẫn bừng lên nét đẹp và sự thiện chí.

Len lỏi qua dòng người mua sắm tấp nập, tôi nhận thấy một con đường lát đá yên tĩnh dẫn đến một ngôi nhà cổ xập xệ. Maison René Richard là nhà trưng bày và bảo tàng, nơi họa sĩ Richard lừng danh với tranh phong cảnh và tranh mô tả cuộc sống tại Quebec đã sống hết 43 năm cuộc đời cho đến khi ông mất vào năm 1982. Ngôi nhà được xây dựng vào năm 1852, hiện thuộc sở hữu của Dominique Stein, góa phụ của cháu trai của Richard – người được quyền thừa kế ngôi nhà.

Sự tò mò chiếm lấy tôi và tôi thận trọng bước vào nhà. Phòng khách đầy nhóc những đồ và vật bị bỏ không bám đầy bụi, những bức tranh sơn dầu sáng màu, trong đó có một số tác phẩm của Richard. Sau khi tôi đứng đó vài phút nhìn trân trân, một giọng người già cất lên từ căn phòng khác bảo tôi “hãy nhìn quanh.” Bà Stein, hẳn đã khoảng 80 tuổi, bước đến và hỏi rằng tôi thích những bức tranh đến mức nào. Chúng thật lộng lẫy. Bà kể rằng họa sĩ phong cảnh Clarence Gagnon vốn có tầm ảnh hưởng tại Quebec từng là cố vấn của Richard. Gagnon biết Group of Seven (nhóm bảy họa sĩ phong cảnh nổi tiếng thời bấy giờ) đã khuyến khích vài thành viên, bao gồm cả AY Jackson, đến và vẽ cảnh vùng này.

Bà Stein đã qua đời vào năm 2020, nhưng gần đây tôi được biết rằng tòa nhà đang được thành phố bảo tồn như một di tích lịch sử / di sản.

Cả buổi thưởng thức nghệ thuật khiến bụng tôi cồn cào, và tôi dừng chân tại quán Orange Bistro nằm trong một ngôi nhà cổ sơn màu vàng tươi tắn với các cửa sổ kính bao quanh. Tôi gọi pizza ba loại pho mát Charlevoix cay, mềm, dẻo, cùng xúc xích địa phương và chúng rất ngon.

Con đường hương vị Charlevoix Flavor Trail vốn đã nổi tiếng, và chỉ sau một bữa ăn trong vùng, tôi đã háo hức muốn thử thêm vài món cây nhà lá vườn.

Tại Laiterie Charlevoix nơi có tiếng là sản xuất ra những loại pho mát xịn nhất Quebec, anh Sylvain Hamel đã chào đón và đưa tôi đi thăm quan doanh nghiệp. “Pho mát ở đây được làm hoàn toàn từ các giống bò khác nhau bao gồm bò Jersey, Holstein và Canadienne. Chúng tôi không pha trộn nguyên liệu”, anh giải thích trong khi cho tôi thử các mẫu pho mát ngon lành như Hercule de Charlevoix (hơi giống pho mát Thụy Sĩ), Le 1608 de Charlevoix (cũng là một loại pho mát cứng, có vị nhẹ) và L’Origine de Charlevoix (mềm và có vị béo).

Tôi chưa bao giờ nghe nói về bò Canadienne và Sylvain giải thích rằng giống bò này có nguồn gốc từ các loài được nhập khẩu từ Pháp giai đoạn 1608 – 1660. Cuối cùng chúng lai tạo ra một loài bò mới, loài duy nhất từng được phát triển ở Bắc Mỹ. “Chúng là loài bò nhỏ, dẻo dai, lớn nhanh ở các vùng núi gồ ghề hiểm trở, nên chúng cũng sống khỏe ở đây.”

Tôi tiếp tục được học hỏi khi biết rằng một pound (gần nửa ký) pho mát được làm từ 10 pound (4.5 kg) sữa. Mặc dù vậy, có rất ít chất thải ở loại sản phẩm từ sữa này. Whey lỏng (một sản phẩm của pho mát) được biến thành khí mêtan dùng làm nhiên liệu cho hoạt động sản xuất pho mát.

Một điểm nổi bật khác là Centre de l’Émeu, trang trại đà điểu châu Úc (đà điểu Emu) lớn nhất Canada. Chủ sở hữu, bà Raymonde Tremblay – một cựu chuyên gia dinh dưỡng, đã chia sẻ rằng cô ấy là đời thứ sáu chăn nuôi ở trang trại này. “Nơi này lúc trước là một cơ sở chăn nuôi bò sữa và gia cầm, nhưng tôi biết thịt đà điểu Úc nạc và mềm như thế nào. Nó có vị giống như lai giữa thịt bò và thịt vịt, và rất tốt cho sức khỏe.”

Tôi được thử món tartare thịt đà điểu, và tôi cảm nhận hệt như mô tả của bà Raymonde – thịt có màu hơi sẫm, ít béo và rất ngon. Các sản phẩm thịt mà bà sản xuất chỉ có ở Quebec, nhưng các sản phẩm chăm sóc da đã có mặt trên toàn cầu.

“Chúng tôi làm kem, bánh xà phòng, dầu gội đầu và son dưỡng môi từ phần mỡ dưới bướu trên lưng chim. Nó có tác dụng phục hồi da và chống lão hóa,” bà giải thích.

Sau một giờ lái xe về phía đông dọc theo con sông đến Saint-Joseph-de-la-Rive, tôi lên một chuyến phà kéo dài 20 phút đến Isle-aux-Coudres. Hòn đảo rộng 23km nổi tiếng phù hợp cho hoạt động đi xe đạp và lướt ván diều. Sau khi thuê xe đạp và đốt một ít calo, tôi đến Les Moulins de l’Isle-aux-Coudres, một bảo tàng có cối xay nước (từ năm 1825) và cối xay gió (từ năm 1836) vẫn hoạt động. Jerome, người thợ xay, chỉ vào những viên đá của cối xay nơi những rãnh nhỏ nghiền nát kiều mạch trong khi những rãnh lớn hơn đẩy bột ra ngoài. “Chúng tôi lấy ngũ cốc từ hòn đảo. Bột kiều mạch không có gluten nên bạn không thể dùng nó cho bánh mì, chỉ làm bánh crepe và để nhồi gối.”

Cidrerie Vergers Pedneault là nơi tôi tìm được vài mẫu rượu táo hảo hạng. Trái cây được hái từ một vườn cây ăn quả 100 năm tuổi và được lên men sủi bọt từ phương pháp champenoise truyền thống được gọi là riddling (loại bỏ men chết từ rượu mà không làm mất nhiều khí).

Trở lại đất liền, tôi khám phá ra một nơi gợi nhiều cảm xúc để làm dịu nỗi khát khao trong tôi về rượu và những câu chuyện lịch sử. Maison du Bootlegger nấp sâu trong rừng cách thị trấn La Malbaie 15 km. Trước đây là một speakeasy – quán bar “chìm” hoạt động ngầm, nơi này được dựng lên với những cánh cửa ẩn, quầy bar được giấu kín và những lối đi bí mật. Chủ sở hữu Johanne Brassard lưu ý rằng nhà hàng bít tết kiêm câu lạc bộ ăn tối lung linh này luôn đông đúc hàng đêm. “Chúng tôi phục vụ 150 người mỗi đêm, bất kể đêm nào, và chúng tôi nấp sâu trong rừng.”

Nơi này khởi đầu là một kiểu nhà nông trại cũ được mua lại bởi doanh nhân Norie Sellar người Pennsylvania đến đây vào những năm 1930 để săn bắn và câu cá. Sellar thích tiệc tùng, và vì đó là thời Mỹ cấm rượu (và nhà thờ trong khu vực thực thi lệnh cấm), Sellar đã xây dựng một mê cung dưới tầng hầm để giấu rượu cùng một sòng bạc.

Những vị khách đã từng ghé qua bao gồm cựu thủ tướng Canada Jean Chretien, John F. Kennedy, và Elvis, người đã ký tên trên tường.

“Vợ của Elvis, Priscilla có một người cha dượng có người Canada gốc Pháp”, Brassard giải thích.

Nhìn lên, tôi phát hiện ra người cha dượng đó đến từ Connecticut, có ông nội sinh ra ở l’Isle-aux-Grues.

Charlevoix không thiếu chỗ ở, và địa điểm yêu thích của tôi là Le Germain Charlevoix Hotel & Spa, nằm trong một trang trại đang hoạt động với nhà hàng hàng đầu và spa kiểu Bắc Âu điền viên ngoài trời.

Nếu bạn thích những khách sạn lớn, có bề dày lịch sử thì không thể bỏ qua Fairmont Le Manoir Richelieu.
Nghệ thuật, ẩm thực, lịch sử và thiên nhiên đều nằm trong máu của Charlevoix.
Không gì có thể tạo ra niềm vui khôn cùng như một thiên thạch.

Ảnh và nội dung: Maureen Littlejohn

This content is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page – https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin’s website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan

This content is also available in: English