HomeDu LịchCanadaCá voi, các loài chim và những đàn ngựa nhỏ mạnh mẽ

Cá voi, các loài chim và những đàn ngựa nhỏ mạnh mẽ

Khám phá những báu vật thiên nhiên hoang dã của Canada trong một chuyến thuỷ ngoạn bờ Đông.

-

- Advertisement -

Những con sóng cứ đánh tới tấp vào chiếc thuyền Zodiac chở 10 người chúng tôi khi đoàn chúng tôi tiến đến gần bờ. Người lái tàu tắt máy và xoay bánh lái hướng về phía một nhóm nhân viên tàu thuỷ đang đứng ngập đến eo trong làn nước băng giá, chờ đợi để giữ lấy chiếc tàu đang lắc lư và giúp chúng tôi lên bờ. Vốn đang mặc quần áo cản gió kín từ đầu đến chân nên khi một con sóng lạnh tạt vào lưng, tôi bị sốc nhiều hơn vì lực đẩy chứ không phải vì nhiệt độ.

“Chào mừng đến đảo Sable”, David Begg, trưởng đoàn thám hiểm của chúng tôi la lớn khi thấy chúng tôi lê bước từ bờ biển lên trong tình trạng ướt sũng. Đây là điểm dừng chân đầu tiên của tàu viễn dương RCGS Resolute trên hải trình Fins and Fiddles One Ocean (Vây và Violin Một Đại Dương) của tôi, một cuộc thám hiểm khám phá những kho tàng biển cả xa xôi của Canada bao gồm ngắm cá voi (vây) và trải nghiệm âm nhạc đồng quê của nhóm The Barra MacNeils đến từ Cape Breton (vi-ô-lông). Tại hầu hết các điểm đến của chúng tôi, con tàu dài 123 mét sẽ neo đậu ngoài khơi và 140 hành khách sẽ lần lượt di chuyển theo cùng cách thức thú vị nói trên, may là thời tiết đã dịu xuống sau cái lần đầu tôi được “rửa tội” bằng nước biển ấy.

Rất ít người từng đến đảo Sable. Đó là một dải cát dài 42 km hình lưỡi liềm cách khoảng 300 km về phía đông nam của Halifax. Nằm ở rìa của Grand Banks, nơi đây thu hút đàn hải cẩu xám lớn nhất thế giới (với khoảng 400.000 con), nhưng loài cư trú tại đây nhiều nhất là ngựa hoang. Những chú ngựa này là hậu duệ của những con ngựa sống sót sau các vụ đắm tàu (hơn 350 con tàu đã chìm trong những bãi cát này), lai với những loài được đưa đến vào những năm 1700 và 1800 trong nỗ lực định cư trên đảo. Cuối cùng, hòn đảo đã trở thành một trạm cứu hộ với dân cư thưa thớt, rồi chính thức đóng cửa vào năm 1958.

Đi qua bãi cát, chúng tôi thấy chỉ còn sót lại nền móng của trạm cứu sinh ngày xưa. Trong số 80.000 cây những người định cư từng trồng, chỉ còn một cây thông Scốt-len cô đơn sống sót. Ở đằng xa, một nhóm ngựa con tò mò nhìn chúng tôi. Những con ngựa, hiện là một đàn 500 con, là những sinh vật duy nhất phát triển mạnh mẽ trên đảo. “Chúng ăn cỏ ngọt và dùng móng guốc để đào nước ngọt bên dưới bề mặt cát”, George Woodhouse, hướng dẫn viên Công viên Canada giải thích. Trong những năm 1950, chính phủ đã định loại bỏ đàn ngựa này, nhưng do sự phản đối của công chúng, đàn ngựa đã được bảo vệ. Năm 2013, hòn đảo trở thành một phần của gia đình Công viên quốc gia.

Lướt qua những đụn cát, nhóm chúng tôi cùng dừng lại và nín thở khi một gia đình ngựa mạnh mẽ phi qua chỉ cách đó vài mét – một ngựa đực, một ngựa cái và hai chú ngựa con. “Luôn luôn nhường đường cho chúng nhé”, George nhắc nhở. Và cứ thế chúng tôi đứng lại nhìn theo với nụ cười trên môi khi những sinh vật có bờm đó chạy qua.

Mặc dù được coi như mái nhà an toàn cho những chú ngựa nơi đây, đảo Sable còn được gọi là Nghĩa địa của Đại Tây Dương bởi nơi này rất dễ khiến tàu bị tàu mắc cạn. Douglas McWhirter, một hành khách trong đoàn, nói với tôi rằng bà dì cố của anh ta đã bị đắm tàu ở đây trên đường đến châu Âu vào năm 1879. Hầu hết các hành khách trên chuyến tàu đó đều sống sót. “Nơi chúng ta đến hôm nay là nơi bà ấy lẽ ra sẽ đến. Điều này làm tôi chợt nhận ra rằng tôi đang đứng trên một mảnh đất thiêng liêng”, Douglas hồi tưởng lại. Một hành khách khác, Leslie Seymour, thì kể cho tôi việc chiếc tàu hải quân của cha ông ấy đã bị người Đức bắn bằng ngư lôi sau khi ra khỏi Cảng Halifax vào năm 1942. Bằng cách nào đó, cha của ông và 12 thuỷ thủ đoàn đã đến được đảo Sable và  chờ đợi ở đây ba tháng trước khi được giải cứu. “Tôi đã phải tìm cách vượt qua nỗi xúc động khi chúng ta đặt chân tới đây ngày hôm nay. Nơi đây không chỉ là một bãi biển. Hòn đảo này là lịch sử gia đình tôi. Nếu không có nơi này giúp cha tôi thoát khỏi hiểm nguy thì giờ tôi đã chẳng ở đây rồi”, ông Leslie nói.

Douglas và Leslie có mối quan hệ mật thiết hơn với hòn đảo so với những người khác, nhưng tất cả chúng tôi đều cảm thấy rất vinh dự khi được ở đó. Tại sao vậy? Bởi vì, để duy trì hệ sinh thái mong manh tại đây, Công viên Canada chỉ cho phép 500 du khách mỗi năm lên bờ để tham gia một chuyến đi trong ngày.

One Ocean Expeditions (OOE) được thành lập với mục đích chính là để hỗ trợ các nhà khoa học và bảo vệ môi trường. Tàu của chúng tôi vừa lắp đặt một phòng thí nghiệm nhỏ nơi chúng tôi thực sự có thể đóng góp vào việc nghiên cứu. Nhìn một giọt nước lấy từ đảo Sable qua kính hiển vi, tôi phát hiện ra một vài con bọ. Tôi lấy chúng ra, đặt riêng vào một cái khay và gửi đến Công viên Canada để họ theo dõi tình trạng nguồn nước.

Một dự án khác thì liên quan đến việc đo sự tang của các hạt vi nhựa trong đại dương. John Nightingale, cố vấn khoa học của OOE đồng thời là người sáng lập chương trình OceanWise tại Thủy cung Vancouver, đã ở trong phòng thí nghiệm và nói với tôi rằng, “Chẳng ai có thể tìm thấy một chai nhựa hay một chiếc ống hút nhựa nào trên tàu đâu. Thay vào đó họ sẽ phát những bình đựng nước uống bằng kim loại mà mọi người có thể cầm theo bên mình. Họ sử dụng nhiên liệu diesel sạch hơn và tuân theo quy trình xử lí nước thải riêng biệt. Mỗi người trong chúng ta đều có vai trò giữ gìn và bảo vệ sức khỏe của đại dương.”

Biết được tình hình các đại dương của chúng ta đang bị tổn hại như thế nào khiến mọi thứ trở nên ý nghĩa hơn khi tôi phát hiện một vài chú cá voi với vây lưng, đuôi và lỗ phun nước tuyệt đẹp cùng với cả một đàn cá voi minke khi nhìn từ boong tàu phía trên. Học từ trải nghiệm thực tế chính là điều làm nên nét đặc biệt của những chuyến đi cùng One Ocean, và tôi rất vui mừng với những cảnh tượng thiên nhiên hoang dã mà chúng tôi đã được chứng kiến. Trên đảo chim Nova Scotia, tôi thấy hàng đàn chim hải âu rụt cổ và chim Alca.Một đàn gồm khoảng 120.000 chú chim ó biển phương Bắc hiên ngang ngồi trên những chiếc tổ đầy chim non trên đảo Bonaventure, gần bán đảo Gaspé của Quebec. Trong một buổi thuyết trình ở công viên, tôi đã học được rằng con đực và con cái bắt cặp với nhau suốt đời và thay phiên nhau ấp trứng. Chúng cắn nhẹ vào cổ nhau để đảm bảo rằng chúng đã tìm đúng bạn tình của mình mỗi khi chúng quay trở lại sau khoảng thời gian tìm kiếm thức ăn. Nếu bạn thấy chúng gõ mỏ vào nhau thì đó là chúng đang thể hiện tình cảm”, nhà tự nhiên Laurence Coté giải thích.

Trong khi chèo thuyền kayak trên biển qua thác nước ngoài khơi đảo Anticosti ở cửa sông St. Lawrence, tôi nhìn lên những vách đá vôi cao chót vót và ngạc nhiên khi thấy một con nai đang ngắm nhìn tôi. Trên đảo Prince Edward, tôi đi bộ dọc theo đường mòn Middle Head và phát hiện ra một con chim gõ kiến đang gõ liên hồi vào cây vân sam để tìm bữa tối. Du ngoạn trên một chiếc canô bơm hơi Zodiac dọc theo bờ biển Quần đảo Magdalen của Quebec, tôi gặp những chú chim ó biển lao xuống nước bắt cá, và chim én biển nghiêng cánh một cách tao nhã giữa những vách đá đổ nát.Tại Saint-Pierre et Miquelon, những hòn đảo thuộc sở hữu của Pháp, tôi được biết về sự suy giảm của các cộng đồng đánh cá nhỏ do tàu công nghiệp gây ra. Trong công viên quốc gia Gros Morne, gần Woody Point, Newfoundland, tôi đã leo qua khu vực Tablelands giữa những tảng đá lâu đời nhất trên thế giới và vô cùng ngạc nhiên khi gặp những cây leo ăn côn trùng.

Khi chúng tôi tới được điểm đến cuối cùng, Sydney, Nova Scotia, tôi cảm thấy tràn ngập lòng biết ơn. Tôi sẽ không bao giờ coi thường sự mong manh của thiên nhiên hoang dã nữa.

CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT

NHỮNG LOẠI HÌNH NHỰA TỒN TẠI TRONG NƯỚC

  • Một chai nhựa đựng nước phải mất 400 năm để phân hủy, và chúng chỉ vỡ thành các mảnh nhỏ hơn chứ không bao giờ hòa tan hoàn toàn
  • Kem đánh răng có chứa các hạt nhựa siêu nhỏ sẽ bị loại bỏ sau hai năm do lệnh cấm của chính phủ
  • Giặt quần áo làm từ sợi lông tổng hợp sẽ làm cho các sợi nhựa bị đứt và đi vào hệ thống nước của chúng ta
  • • Động vật biển có thể nghĩ rằng chúng đã no khi chúng ăn phải hạt vi nhựa, và sau đó chúng sẽ chết đói. Vậy chúng ta có thể làm được gì? Theo John Nightingale, “Chúng ta cần phải phát minh ra một loại polyme nhựa mới mà có thể phân hủy được, giảm thiểu các loại đồ nhựa sử dụng một lần, tái chế và giặt quần áo ít hơn.”

Ảnh và tư liệu: Maureen Littlejohn

This content is also available in: English

Maureen Littlejohn
Maureen Littlejohn is a Canadian award-winning journalist who has practiced her craft around the world including in the United States, Africa and Vietnam. She currently has a keen eye for detail and has a deep appreciation for the “East Meets West” approach of Culture Magazin. Travel is her passion and she is happy to be able to share her adventures on a regular basis with the magazine's readers.

This content is also available in: English