Bước chân vào thế giới nhạc Jazz của phù thủy trumpet Cường Vũ.

Đối với người nghệ sĩ trumpet này, bao nhiêu giải thưởng cao quý cũng không bằng một lần âm nhạc của mình chạm đến trái tim người nghe.

Cường Vũ là nghệ sĩ trumpet tài năng người Mỹ gốc Việt, người từng đoạt hai giải Grammy (2003 và 2006) cho Album nhạc Jazz đương đại xuất sắc nhất với tư cách là thành viên của Nhóm Pat Metheny. Trong những năm qua, anh cũng có nhiều cơ hội được chơi kèn cho nhiều nghệ sĩ nổi tiếng thế giới khác, trong đó phải kể đến Laurie Anderson và David Bowie. Được công nhận là một trong 50 Nghệ sĩ Jazz hàng đầu trong một bài báo có tên “The New Masters” từ tạp chí Classic CD của Anh, anh đã được Hiệp hội các nhà phê bình nhạc Jazz của Ý vinh danh là Nghệ sĩ Jazz quốc tế xuất sắc nhất vào năm 2006.

Anh đã phát hành tám bản thu âm với tư cách là trưởng nhóm, giám đốc nghệ thuật và nhà sản xuất. Hầu hết chúng đều là những sáng tác và cách tiếp cận nguyên bản của anh. Chúng nhận được đánh giá rất cao từ các tờ báo nổi tiếng như New York Times, The New Yorker, Harper’s, BBC Music Magazine, và JazzTimes. Bản thu âm gần đây nhất của anh “Cuong Vu Trio Meets Pat Metheny,” đã giành được Giải thưởng Europe’s Echo Jazz 2017 cho Nhạc công quốc tế.

Anh Cường Vũ sinh ra ở Sài Gòn vào năm 1969 và sau đó nhập cư vào Hoa Kỳ cùng với gia đình vào năm 1975 lúc anh 5 tuổi sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc. Anh lớn lên trong một gia đình có bề dày truyền thống về âm nhạc nên khi mới 11 tuổi, anh đã bắt đầu tập tành chơi kèn. Sau này, anh theo học âm nhạc tại Nhạc viện New England ở Boston và bắt đầu sự nghiệp của mình tại Thành phố New York. Hiện anh là Phó giáo sư và Chủ tịch Hội nghiên cứu Jazz tại Trường đại học Washington, Mỹ.

Trong cuộc phỏng vấn này, anh sẽ cho chúng ta một cái nhìn tổng thể về quá trình sáng tác của mình cũng như chia sẻ những lời khuyên hữu ích cho những nhạc sĩ trẻ đang theo đuổi niềm đam mê.

Châm ngôn sống của anh là gì?

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ sống dựa theo một câu châm ngôn nào. Nhưng nếu xét theo khía cạnh chung thì tôi luôn cố gắng cống hiến hết sức mình cho những gì quan trọng nhất, nhưng bên cạnh đó cũng tìm cách khiến cho công việc này trở nên thú vị để tránh trường hợp bản thân cảm thấy kiệt sức và chán ghét công việc đó rồi cuối cùng là từ bỏ nó.

Lý do nào anh lại chọn theo đuổi thể loai jazz?

Từ lâu tôi đã có cơ hội được tiếp xúc với thể loại jazz hòa tấu từ các nghệ sĩ gạo cội như Weather Report, Mike Brecker (cùng với ban nhạc đồng dẫn của anh ấy là Steps Ahead), Pat Metheny, Mike Stern và David Sanborn. Tất cả đều bắt đầu chơi nhạc jazz Bebop nhưng lại có thêm thắt phong cách và các yếu tố của nhạc rock/funk. Chính sự kết hợp giữa tính ngẫu hứng trong nền nhạc jazz cùng với nguồn năng lượng mạnh mẽ của nhạc rock/funk như thỏa mãn được gu âm nhạc của tôi và từ đó tạo cho tôi niềm đam mê mãnh liệt trong âm nhạc khi chỉ là một thiếu niên mới lớn.

Vậy anh phát triển sự nghiệp của mình như thế nào?

Đó thực sự là một quá trình phát triển tự nhiên khi mà một chuyện này lại là sự khởi đầu của một chuyện khác. Mọi chuyện bắt đầu khi tôi quyết định học cao lên về mảng âm nhạc tại một nhạc viện. Tại đó tôi có cơ hội được trau dồi những kiến thức, được mở mang đầu óc bởi những người cố vấn và đồng nghiệp về nhiều thể loại âm nhạc mà tôi chưa bao giờ nghe qua. Cũng tại đó, tôi được tiếp xúc với nhiều cách suy nghĩ, khái niệm và cách tiếp cận khác nhau. Mặc dù đôi khi những kiến thức đó gây choáng ngợp, nhưng chính nhờ quá trình dung nạp đó, tôi dễ dàng tìm ra cách xử lý và tạo ra được màu sắc âm nhạc của riêng mình. Đó là điều mà tôi nghĩ mọi nghệ sĩ chân chính đều muốn có, cho dù đó là nghệ thuật thị giác, văn học hay khiêu vũ.

Sau khi hoàn thành chương trình học tại nhạc viện và chuyển đến New York, một vài nhạc sĩ tiền bối giàu kinh nghiệm đã nhận xét rằng âm nhạc cũng như cách giao tiếp của tôi rất khác biệt nên tôi được mời về chơi nhạc cũng như có được nhiều đất diễn để thể hiện mình. Và cứ thế, chẳng bao lâu tôi may mắn có được cơ hội giúp xây dựng sự nghiệp biểu diễn của mình phát triển hơn như thu âm và lưu diễn với tư cách là trưởng nhóm của ban nhạc.

Vậy anh có phong cách riêng của mình khi chơi trumpet không?

Ngoài từ “jazz” ra thì tôi không biết khán giả sẽ nhớ gì khi nhắc về âm nhạc của mình, nhưng có thể tôi sẽ mô tả phong cách của mình là sắc sảo, tiên phong, bao quát và không khoan nhượng. Những người đã quen thuộc với thể loại nhạc jazz “substyles” chẳng hạn như nhạc early jazz (Louis Armstrong), nhạc Bebop (Charlie Parker), nhạc jazz cổ điển (thời kỳ Miles ’50) hoặc nhạc smooth jazz chắc hẳn sẽ rất thất vọng (thậm chí có thể tức giận) vì âm nhạc của tôi sẽ không đáp ứng được kỳ vọng của họ.

Mỗi khi mô tả thể loại nhạc của tôi, những gì tôi có thể nói là âm nhạc của tôi tuy bắt nguồn từ nhạc jazz nhưng lại gắn kết với mọi thứ mà tôi yêu thích trong âm nhạc, chẳng hạn như những giai điệu du dương sẽ được xây dựng thêm với nội lực mạnh mẽ của nhạc rock, những thanh âm mang hơi hướng của thời kỳ cổ điển lãng mạn, cũng như năng lượng và tinh thần của người tiên phong trong cả nhạc jazz tự do và nhạc cổ điển đương đại.

Ngoài chơi kèn trumpet, anh còn giảng dạy các môn về nhạc jazz tại Đại học Washington. Vậy làm thế nào để anh có thể cân bằng giữa niềm đam mê, công việc và gia đình?

Có được vị trí giáo sư âm nhạc tại Đại học Washington này là điểm mấu chốt để tôi đi lưu diễn ít hơn và đảm bảo cho tương lai được ổn định. Lúc đó tôi 34 tuổi và cảm thấy rằng mình đang dần bước vào độ tuổi cần một công việc ổn định cũng như cần quan tâm đến quỹ hưu trí của mình về sau. Vì vậy, theo lẽ tự nhiên, mối quan tâm của tôi không chỉ còn là âm nhạc nữa. Vài năm sau kể từ khi đứa con gái nhỏ (bây giờ đã 10 tuổi) bước chân vào cuộc sống của gia đình thì tôi đã phần nào gác qua một bên việc giảng dạy và biểu để trở thành một người cha tốt nhất có thể.

Trong khoảng ba năm khi con gái tôi trở nên độc lập và vững vàng hơn thì tôi lại tích cực quay trở lại luyện tập và nghiên cứu âm nhạc. Bên cạnh đó, ngoài khoảng thời gian dành cho việc giảng dạy thì tôi cũng bắt đầu tập trung vào việc biểu diễn trở lại. Tuy nhiên, dành thời gian cho vợ và con gái vẫn là điều quan trọng nhất đối với tôi. Hơn cả âm nhạc đó chính là gia đình. Thực hiện được điều đó thực sự không quá khó nếu tôi biết rõ rằng điều gì là quan trọng nhất đối với mình trong thời điểm này.

Phương pháp nuôi dạy con gái của anh là gì? Anh có truyền cảm hứng cho con gái mình để cô bé trở thành một nhạc sĩ không?

Tôi nghĩ rằng con gái tôi có được nguồn cảm hứng từ bất cứ điều gì thu hút được nó. Có thể vì cả bố và mẹ đều là những nhạc sĩ có tâm với nghề (vợ tôi là nghệ sĩ piano hòa tấu cổ điển) và đều quan tâm đến các loại hình nghệ thuật khác nhau nên con gái tôi từ nhỏ đã được tiếp xúc và bày tỏ niềm yêu thích nghệ thuật và âm nhạc. Con bé đã từng tập múa ba lê (cháu rất thích đi xem múa ba lê.) Dạo này cháu còn chơi cello và piano nữa. Con bé luôn luôn nghêu nga ca hát và biểu diễn. Bé hay ngẫu hứng biểu diễn những “tiểu phẩm” hài hước mà đôi khi có thể rất trừu tượng về mặt nghệ thuật. Bé cũng rất sáng tạo và khéo léo, nhưng chúng tôi không thúc ép cháu làm điều gì mà cháu không muốn. Chúng tôi chỉ dạy cháu phải có kỷ luật và nghiêm túc về bất cứ điều gì mà cháu đam mê.

Nói chung, chúng tôi luôn cố gắng nuôi dạy con trở thành một người có trách nhiệm, có ý thức và siêng năng trong bất kỳ việc gì mà cháu thích, cũng như phải học vì niềm vui thích học. Chúng tôi luôn ủng hộ và khuyến khích bất cứ khát vọng sáng tạo nào mà cháu có.

Từ khi còn nhỏ anh đã chuyển đến Mỹ sinh sống, vậy anh có suy nghĩ gì về văn hóa Việt Nam? Và văn hóa Việt Nam có tác động như thế nào đến lối sống của anh?

Cũng như hầu hết những đứa trẻ con khác, tôi không nghĩ về khái niệm quê nhà trong thời thơ ấu. Dù vậy tôi vẫn nhận ra được sự khác biệt rõ ràng giữa bản chất văn hóa tại nơi mình sinh ra và từ thế giới mà mình đang sinh sống. Khi nhìn nhận theo cách đó, sẽ có những điều khác biệt mà tôi rất quý trọng cũng như cách mà những giá trị đó được hình thành từ văn hóa Việt Nam. Những giá trị cốt lõi này dạy tôi phải luôn thể hiện tuyệt đối sự tôn trọng và lễ phép đối với những người lớn tuổi, cũng như phải luôn bày tỏ phép lịch sự đối với những người xung quanh hay thậm chí là đối với người lạ. Bên cạnh đó, một số truyền thống tôn kính ông bà tổ tiên và cách chúng ta giao tiếp qua mỗi bữa ăn (món ăn Việt thật tuyệt vời) đã mang đến cho tôi cơ hội được tiếp cận sâu sắc hơn với văn hóa Việt Nam. Những chuyến về thăm Việt Nam cũng cho tôi thấy được sự khác biệt về văn hóa cũng như ứng xử giữa những người Việt xa xứ với người đã và đang sinh sống tại Việt Nam.

Hãy nói về các giải thưởng và danh hiệu mà anh đạt được. Đâu là thành tích đáng tự hào nhất của anh?

Không có gì thành công và tuyệt vời hơn việc được biết rằng âm nhạc của mình đã chạm đến trái tim và để lại một sức ảnh hưởng sâu sắc đến cho khán giả (những người thật sự thưởng thức âm nhạc của tôi). 

Lời khuyên của anh dành cho những nhạc sĩ trẻ đang khao khát đi theo con đường mà anh đã đi là gì?

Sẽ luôn có vài quy tắc quan trọng mà bạn cần phải theo nếu muốn đạt được thành công ở bất kỳ lĩnh vực nào. Đối với âm nhạc, hãy tự hỏi rằng mình có luôn khao khát sẽ khám phá hay không? Nếu câu trả lời là có thì xem như bạn đi được 90% quãng đường. Hai việc còn lại sẽ không quá khó khăn. Đừng so sánh việc luyện tập giống như một quá trình gian nan để chinh phục. Thay vào đó, tạo những thói quen tích cực hàng ngày sẽ giúp bạn trả lời được những câu hỏi còn bỏ ngỏ cũng như tích lũy được kiến thức và kỹ năng cần thiết. Thói quen nhỏ sẽ là nền tảng cho cả một quá trình dài và giúp bạn hướng tới mục tiêu của mình. Đây là những mục tiêu luôn thay đổi để phù hợp với sự phát triển không ngừng của bản thân.

Một bí quyết mà tôi muốn bật mí là hãy làm cho việc luyện tập, nghiên cứu hay biểu diễn trở nên thú vị mọi lúc mọi nơi. Để xây dựng nền tảng vững chắc, sẽ có những thứ mà bạn sẽ phải thực hiện nhiều lần, thậm chí ảnh hưởng đến khả năng tập trung của mình, nên nếu bạn có thể làm cho quá trình đó trở nên thú vị hơn, thì bạn sẽ biết cách đắm chìm vào công việc và tận hưởng nó bất kể hàng giờ đã trôi qua. Hãy nhớ rằng dành nhiều thời gian để tìm cách biến mọi công việc, bài tập, buổi luyện tập trở nên vui vẻ sẽ tốt hơn là lãng phí thời gian ép buộc bản thân phải làm những việc mà mình không có đam mê.

This post is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page - https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin's website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan