Băng Cầu Canada Cột Mốc Văn Hóa

Băng cầu là môn thể thao quốc gia của chúng ta. Bộ môn thể thao này gắn liền với những ý niệm tập thể về những gì tiêu biểu cho người Canada, và có lẽ hình tượng dễ nhận diện nhất của chúng ta. Là di dân, lại mang nguồn gốc Á Châu, tôi không bao giờ nghĩ có một ngày mình lại trở thành Phụ Huynh Băng Cầu. Justin, con trai chúng tôi, hiện lên 9, đã bắt đầu mê môn băng cầu từ lúc lên 5 tuổi. Cháu chưa bao giờ vắng mặt trong một buổi tập hay cuộc đấu nào, dù phải thức dậy vào lúc 5 giờ sáng mỗi thứ Bảy hoặc Chủ Nhật.

Đêm Halloween năm ngoái, trong lúc tham gia “xin kẹo trick-or-treat”, Justin bị vấp ngã, rách da đầu gối và phải khâu 15 mũi. Bác sĩ khuyến cáo Justin phải tạm ngưng chơi băng cầu ít nhất một tuần, nhưng ngay hôm ấy, cháu lại xin phép được ra sân thi đấu ngày mai. Tôi nhắc cháu phải làm theo lời dặn của bác sĩ. Thế là Justin đành xin phép được mặc đồng phục và ngồi chung với đội của mình để yểm trợ tinh thần đồng đội. Lúc ấy, tôi hiểu rằng Justin đã học được tinh thần thể thao và tinh thần đồng đội rất cao. Hai năm vừa qua, qua những cuộc tranh tài trong Hiệp Hội Băng Cầu Mississauga (MHL), và với sự hướng dẫn của những huấn luyện viên tận tâm, đội của Justin đã thắng một huy chương vàng trong nhóm Minor Novice (lứa tuổi 7), một huy chương bạc trong nhóm tuổi lên 8, và riêng Justin cũng đạt được một giải thưởng về tinh thần thể thao.

Mới đây Justin được tuyển chọn vào Minor Atom (nhóm các em 9 tuổi) AAA thuộc Đội Băng Cầu Mississauga Senator trong mùa thi đấu sắp tới. Chúng tôi đang có một cuộc sống vô cùng bận rộn, khi phải thu xếp công việc làm phù hợp với lịch trình luyện tập của Justin, tuy nhiên chồng tôi có lần đã bảo tôi rằng nếu một ngày nào đó không xa, khi mình không còn được đưa đón Justin đến sân tập băng cầu nữa, mình sẽ nhớ vô cùng thời gian hai vợ chồng gắn bó, gần gũi với con trai mình.

Để giúp quý vị hiểu rõ hơn về hệ thống Băng Cấu Thiếu Niên ở Canada, trong dịp chuyện trò với ông Chris Stevenson – huấn luyện viên đội cầu thiếu niên – ông đã chia sẻ một số ý nghĩ của mình về băng cầu cho thiếu niên, dựa trên kinh nghiệm 7 năm là cầu thủ của đội tuyển thiếu niên AAA, 5 năm là cầu thủ của đội tuyển trẻ, và bây giờ trong vai trò huấn luyện viên. Ông là người hướng dẫn đội cầu thiếu niên Mississauga 2014, và là huấn luyện viên AAA của hiệp hội băng cầu Toronto trong suốt 6 mùa liên tiếp với đội Mississauga Senators.

Ông Stevenson chia sẻ:

Chris-Stevenson
Chris-Stevenson

Băng cầu không phải môn thể thao truyền thống của gia đình tôi, cũng không phải môn gia truyền trong máu tôi như nhiều người Canada. Ra đời và lớn lên ở Ireland, cha mẹ tôi quen thuộc với túc cầu (mà người ta thường gọi là football thay vì soccer), bóng bầu dục và khúc côn cầu. Hồi mới tới Canada, cha mẹ tôi luôn tạo cơ hội cho tôi chơi túc cầu, nhưng đó không phải môn tôi ưa thích. Cha mẹ tôi xem truyền hình, thấy một trận băng cầu đồng thời thấy bọn trẻ hàng xóm chơi trên đường phố. Từ giây phút đặt chân lên sân băng, tôi có thể nói ngay là tôi yêu thích môn thể thao này, dù trượt băng không phải là năng khiếu bẩm sinh mà đòi hỏi rất nhiều tập luyện.

Trong khi nhiều người Canada thế hệ thứ nhất không quen thuộc với băng cầu, môn này được coi như môn thể thao chính của nhiều quốc gia phía bắc, và tôi tin băng cầu sẽ tiếp tục lan rộng ở cả Canada lẫn trên toàn thế giới. Nhiều người tin rằng họ nên chọn môn thể thao mà gia đình họ đã quen thuộc, tuy nhiên điều này không hẳn là cần thiết. Trong gia đình tôi, tôi là người đầu tiên chơi băng cầu. Cũng như những môn thể thao khác, sự đam mê môn thể thao này không phải là thứ duy nhất tôi tiếp nhận từ băng cầu. Tham gia một đội băng cầu từ nhỏ giúp tôi học hỏi nhiều thứ ngoài lãnh vực thể thao, như cách giao tiếp xã hội, khả năng lãnh đạo, tình thân hữu, tinh thần đồng đội và sự tự tin. Tôi học cách giữ cho mình ngoan ngoãn, biết nghe lời huấn luyện viên, biết lắng nghe những lời phê bình xây dựng, và quan trọng hơn hết là làm việc siêng năng và không bao giờ bỏ cuộc.

Môn băng cầu thiếu niên có hai cấp độ năng khiếu: tranh tài và không tranh tài. Đội băng cầu địa phương/giải trí được xem như không tranh tài, và chú tâm vào việc học hỏi cũng như giải trí khi tham dự trận băng cầu. AAA, AA và A băng cầu thiếu niên (bắt đầu từ 9 tuổi) được công nhận trên tầm mức quốc gia là ở cấp độ tranh tài của băng cầu, trong đó AAA được xem như thành phần tranh tài ưu tú và có tầm vóc nhất.

Băng cầu được xem là môn thể thao tốn kém (nhất là ở cấp AAA). Tuy nhiên cũng có nhiều hướng phát triển vừa túi tiền trong lãnh vực băng cầu. Ví dụ, trong hiệp hội băng cầu thiếu niên Mississauga có chương trình mở đầu cho lứa tuổi từ 4 đến 6 với giá $500 cho mỗi mùa. Khi trẻ lớn dần, chúng vẫn có những chọn lựa khác. OMHA (Hiệp Hội Băng Cầu Thiếu Niên Ontario) và GTHL (Hiệp Hội Băng Cầu Đô Thị Toronto) là hai hiệp hội phổ thông nhất cho AAA và AA nhưng MHL (Mississauga) và NYHL (North York) có ‘A’ và những cấp bậc cho mọi lứa tuổi (House League).

Để ghi tên tham dự băng cầu ở House League, bạn có thể tiếp xúc với MHL hoặc NYHL để tìm hiểu thêm. Ở cấp độ cao hơn,  bạn có thể tìm thêm thông tin ở trang nhà GTHL hoặc OMHL. Ngoài lệ phí ghi danh, những chi phí khác mà các phụ huynh cần lưu ý là dụng cụ và việc tập luyện để phát triển tài năng ngoài giờ tập băng cầu thường lệ. Ngoài lệ phí, phụ huynh nào muốn con em tham gia các cuộc thi đấu, hoặc muốn con mình tạo nên sự nghiệp trong môn thể thao này, có thể cần dành 5 tới 10 giờ đồng hồ mỗi tuần ở sân băng, chưa kể giờ đưa đón. Ngoài tiền bạc và thời gian, nếu con em của quý vị muốn thành công trong những trận đấu và tiến thân càng xa càng tốt, chúng sẽ cần được trang bị để đương đầu với những trở ngại cũng như những nghịch cảnh trong suốt lộ trình.

Một mối lo âu khác về băng cầu thường làm cha mẹ bận tâm là sự an toàn. Tôi không thể nói là con quý vị sẽ không bao giờ bị thương tích, môn thể thao nào cũng vậy, nhưng tôi có thể nói sự va chạm (thân thể tông vào nhau) không được áp dụng trong tất cả những cấp thấp của băng cầu và chỉ dùng ở cấp cao khi cầu thủ lên 13 tuổi. Điều này giúp các em chú tâm vào việc phát triển tài năng trong nhiều năm, trước khi chúng quyết định ở cấp độ cao nhất nơi mà những đòi hỏi về thể lực được áp dụng.

Lời khuyên quan trọng nhất mà tôi có thể gửi đến quý phụ huynh có con em mơ ước thành cầu thủ băng cầu là đây không phải cuộc đua để chiếm đỉnh cao. Quá trình phát triển năng khiếu đều đặn, ước muốn học hỏi và duy trì đam mê là chìa khóa thành công. Điều cần luôn ghi nhớ là đừng sợ hãi. Đừng sợ mình sẽ bị thương tích, đừng sợ chi phí quá đắt đỏ và quan trọng nhất là đừng sợ mình sẽ là người đầu tiên trong gia đình chơi băng cầu. Bạn có thể trở thành người đem môn thể thao này vào truyền thống gia đình mình.

Qua những lời khuyên của huấn luyện viên Stevenson, tôi khuyến khích quý vị phụ huynh nên để cho con em mình khám phá môn băng cầu, hoặc bất kỳ môn thể thao nào khác; và với sự giúp đỡ của những huấn luyện viên nhiệt tình và chuyên nghiệp, đó là cách tốt nhất để giúp các em phát triển những thói quen lành mạnh, những thói quen mà sẽ ở lại với các em suốt đời.

This post is also available in: English

#seesomething, saysomething

Culture Magazin magazine always wants to listen and receive contributions from readers.
In case you submit articles about your ideas, interesting social events or hot news that you would like to share with us, email us at info@culturerus.com or inbox us at the FB page - https://www.facebook.com/culturemagazin.
Try our test reporter once. Quality articles will be selected and posted on Culturemagazin's website and official social networking sites!
#seesomething, saysomething

Discover

Bài Liên Quan