This content is also available in: English

Ảnh và bài viết : Maureen Littlejohn

Ký ức về Đảo Prince Edward tràn ngập trong tôi. Những cánh đồng xanh lấp lánh, màu bùn đỏ tươi, những nụ cười rực nắng và các bác tài xế dừng xe nhường đường cho người đi bộ, tất cả vẫn như cũ trong dịp tôi về thăm lại mới đây so với lúc tôi là đứa trẻ mới lớn, rong ruổi đạp xe với cô bạn thân Melanie. Tôm hùm mới bắt năm nay và khoai tây trồng trên đảo được chà rửa sạch sẽ vẫn ngon như khi tôi tới đảo P.E.I tham dự đám cưới của anh trai 20 năm về trước.

Vừa mới đặt chân đến Charlottetown, cảm giác ấy liền trở lại. Luôn có điều gì đó xảy đến khi tôi đến đảo. Sự căng thẳng  nơi thành phố lớn  luôn đeo bám tôi khắp nơi  liền tan biến.

Như được hồi sinh và tràn đầy năng lượng, tôi sằn sàng khám phá.

Đảo Prince Edward có 63 ngọn hải đăng, trung bình cứ 34 dặm vuông có 1 cái. Đây là nơi tập trung nhiều hải đăng nhất Bắc Mỹ. Ngày nhỏ, tôi luôn tưởng tượng được sống trong một các tòa tháp cô độc này, vì vậy trong chuyến đi lần này tôi quyết định ngủ lại đây một đêm. Hải đăng West Point xây dựng năm 1875, cao 21 mét là ngọn hải đăng cao nhất trên đảo. Sau khi chiêm ngưỡng bảo tàng ở tầng 1, tôi trèo tít lên đỉnh, thở dốc. Tôi nhận ra công việc trông giữ hải đăng không dễ dàng gì. Mặc dù mệt đứt hơi, quang cảnh ngoạn mục nhìn thấy được vẫn đáng để leo lên những bậc thang xoắn ốc tưởng chừng vô tận.  Thêm vào đó, thật là tuyệt khi được đến gần ngọn đèn, tận mắt chiêm ngưỡng lăng kính Fresnel vẫn bền bỉ trong vai trò đèn hiệu dẫn dắt tàu bè. Vào thập niên 80, người ta xây nối thêm một gian vào ngọn hải đăng, biến nó trở thành 1 nhà trọ. Năm 2010, một đợt sửa chữa nâng cấp 13 phòng khách lên thành tiêu chuẩn 4 sao. Mặc dù tất cả đã đặt trước nhưng tôi cũng nhìn qua được khu Keeper’s Quarters và phòng Tower Room ở tòa chính, chúng được bày trí với nhiều loại đồ cổ từ các thời kỳ. Phòng tôi hiện đại hơn, ở trên tầng hai của gian nối có lan can để ngắm mặt trời lặn có màu đỏ rực của hoa hồng.

Trong bữa ăn sáng, tôi gặp Carol Livingston, một nhà giáo về hưu, người khởi xướng hoạt động biến hải đăng thành nhà trọ. “Chúng tôi có chiến dịch  Cuộc Sống Mới cho Ngọn Đèn Cũ. Nó giúp gắn kết mọi người trong cộng đồng và một khi nhà trọ cũng như bảo tàng mở cửa họ lại có việc làm.  Đó là điều tốt cho địa phương.” Người giữ ngọn hải đăng cuối cùng nghỉ hưu năm 1963 và đèn ngày nay chạy bằng điện. “Nếu đèn  đứt bóng, tôi sẽ gọi bảo vệ bờ biển đến thay,” Carol nói.

Tôi quyết định ghé vào Skinner’s Pond, ngôi làng nhỏ ở phía Tây của đảo nơi ca sĩ/nhạc sĩ Stompin’ Tom Connors lớn lên. Những bài hát của ông luôn khiến tôi cười. Từng câu chữ trong lời bài hát vô cùng dễ nhớ, dễ thuộc và dễ lan tỏa trong những bữa tiệc “Bud the spud from the bright red mud.” Tôi từng đọc và biết được Tom đã mua và trang trí lại cả một trang tại, trường học và vài mảnh đất xung quanh từ thập kỷ 17, nhất định tôi sẽ tìm tới đó. Ông qua đời năm 2013 ở tuổi 77 nhưng chắc chắn ông sẽ không khỏi tự hào về những gì đang diễn ra tại Skinner’s Pond. Năm nay, trung tâm văn hóa và trường Stompin’ Tom Connors sẽ mở cửa vào ngày quốc khánh Canada. “Ông ấy luôn ấp ủ điều gì đó đặc biệt sẽ diễn ra ở đây,” bà Anne Arsenault, giám đốc trung tâm phát triển kinh tế địa phương Tignish Initiatives cho hay. Cùng Anne đi một vòng trung tâm văn hóa, tôi thấy có một cửa hàng quà lưu niệm, sân khấu và cả quầy bar. “Chúng tôi dự định sẽ biểu diễn các tiết mục tài năng của P.E.I. mỗi tối. Ở cuối kia là chiếc ghế dành cho Tom, ông ấy thích bia Moosehead ấm,” Arsenault khẽ cười.

 

Điểm dừng chân cuối cùng của tôi ở phía Tây là Viện Bảo Tàng Khoai Tây Canada, chứng nhân cho giá trị hàng đầu của loại củ khiêm tốn ấy trong vùng P.E.I. “Gần 1.5 triệu tấn khoa tây được trồng mỗi năm trên 90 nghìn mẫu đất và chủ yếu chúng đều chế biến thành khoai tây chiên,” hướng dẫn viên Stanley MacDonald giải thích. Thứ tôi thích nhất tại đây là bộ quan tài tí hon đựng khoai tây bị bệnh dịch, nó giải thích cho việc các giống sâu bệnh khác nhau có thể phá hoại mùa màng.

Rời miền Tây, chúng tôi hướng về phía đông. Victoria-by-the-Sea là làng chài cổ xưa nhất ở phần giữa đảo. Lang thang dọc những con đường chính đẹp mê hồn, tôi tò mò thò đầu vào các cửa hàng lưu niệm bán xà phòng  làm thủ công, gốm, trang sức và vải vóc và say sưa ngắm nhìn. Thuê một chiếc thuyền kayak ở cửa hàng Kayaking cạnh bờ biển, tôi chèo quanh eo biển Northumberland, sau đó thẳng hướng Landmark Café  để uống ly bia mát lạnh và thưởng thức gỏi cuốn tôm hùm làm tỉnh cả người

Bên cạnh tôm hùm và hải đăng, P.E.I. còn nổi tiếng về một nhân vật giả tưởng mạnh mẽ. Cuốn sách mang tên Anne of Green Gables của Lucy Maud Montgomery chắc có lẽ được viết từ năm 1908 nhưng nó vẫn không ngừng được yêu mến và đón nhận như được chứng kiến trong phim truyền hình nhiều tập của CBC trong năm nay mang tên Anne. Nó cũng đình đám ở nước Nhật. Nữ anh hùng với mái tóc màu nâu sáng đã trở thành tấm gương   cho phụ nữ Nhật Bản kể từ khi nó được dịch và phát hành tại Nhật vào thập kỷ 50. Hiroko Suzuki, làm việc trong ngành du lịch P.E.I. giải thích rằng Anne là động cơ cô rời Nhật để đến đây, rằng Anne rất thông minh và mạnh mẽ. Kiên cường, khôi hài và luôn vững vàng ngay cả trong thế giới mà đàn ông làm chủ, Anne biểu tượng cho sức mạnh của người phụ nữ, điều cấm kỵ ở Nhật. Hàng năm đều có khoảng 3500 du khách Nhật đến bày tỏ lòng thành kính với nữ hiệp tóc nâu. Tại Borden-Carleton có cửa hàng lưu niệm Shop & Play khá đông khách. Khoác lên mình chiếc váy đầm dài có tay phồng, mũ rơm có bím tóc màu đỏ, du khách dễ dàng đóng vai Anne trong giây lát để chụp ảnh kỷ niệm. Có câu “Nhập gia tùy tục”, chính vì vậy tôi cũng bắt chước cột tóc 2 bên giống Anne để chụp vài tấm.

Khi đi ngang qua bãi đỗ xe Handpie, đầu bếp chính kiêm chủ quán Sarah Benetto O’Brien nói rằng các ý tưởng của cô được lấy cảm hứng từ loạt chuyện giả tường khác. “Tôi là fan ruột của Diana Gabaldon với tác phẩm Outlander. Tôi luôn ước được tự tay làm ra chiếc bánh nhỏ xinh thơm phức như các nhân vật trong truyện của bà ấy.” Thật vậy, mùi thơm ngọt ngào, nhân bánh thay đổi theo mùa trong năm. Tôi đã thử chiếc bánh  nhân củ cải đường, ngô non và pho mát làm từ sữa dê ngon nhất. Chiếc bánh ngậy thơm tan chảy trong miệng, các nguyên liệu tưởng chừng như đối lập lại hòa quyện ăn nhập đến không ngờ, củ cải ngọt mát, ngô non giòn giòn, lại cả pho mát dê sánh mịn nữa chứ.

Bữa ăn ngon lành buộc tôi phải vận động một chút. Basin Head Beach nổi tiếng với cát trắng (người ta nói cát biết hát) và sóng vỗ rì rào. Bỏ giầy lại và bước chân trần, bước qua những cồn cát, tôi nghe thấy tiếng rít phát ra từ dưới chân. Thứ âm thanh mờ mờ, không hẳn là 1 bài hát, nó nghe giống tiếng tóc thật sạch và còn ướt chà vào nhau.

Một thắng cảnh khác tôi đã thăm là Công Viên Quốc gia PEI ở Greenwich. Xuyên qua lối đi dài, uốn lượn, tôi bước tới trước 1 đầm lầy yên tĩnh và tới cuối đường, tôi chỉ có thể thốt lên “Wow.” Hệ thống đụn cát khổng lồ hình parabol mềm, xoay xoay trong gió. Đằng xa là cả một rừng cỏ lau đung đưa nhè nhẹ như đang khiêu vũ.  Sau khi 1 đoàn học sinh rời đi, đùn cát trở lại, bình lặng đến lạ kỳ.

Đêm cuối tại P.E.I. tôi tự thưởng cho bản thân bữa tiệc tôm hùm truyền thống, điều không bao giờ thiếu trong các chuyến đi của mình. Nhà hàng Fisherman’s Wharf, cầu tàu số 15, Bắc Rustico có sức chứa khoảng 500 chỗ. Cả thế giới biết đến nơi đây nhờ những con tôm hùm hấp khổng lồ, đủ loại trai, vẹm cả món hải sản hầm với hành và thịt nguội và không thể thiếu quầy salad dài 18 mét.

Bạn có thể gọi tôm tùy theo trọng lượng. Tôi chọn 1 con khoảng 1 cân Anh  và dường như chẳng bao giờ là đủ khi nếm thứ thịt trắng mềm đó.

Khi mà đầu đầy ắp kỷ niệm còn mới và bụng thì no căng tôm hùm, tôi vẫn phải rời đi trong nuối tiếc. Nhưng chắc chắn 1 điều, P.E.I., sẽ luôn là điểm đến lý tưởng cho lần tiếp theo.

SHARE
Previous articleTiến sĩ Trương Công Hiếu
Next articleTài tử Kiều Chinh – một đời đáng ngưỡng mộ
Maureen LittleJohn

Maureen Littlejohn is Culture Magazin’s executive editor. She is a Canadian award-winning journalist who has practiced her craft around the world including in the United States, Africa and Vietnam. Currently based in Toronto, she has a keen eye for detail and has a deep appreciation for the “East Meets West” approach of Culture Magazin. Travel is her passion and she is happy to be able to share her adventures on a regular basis with the magazine’s readers.