This content is also available in: English

By: Pauline Ho

Lễ Tình Nhân luôn gợi lên trong tôi nhiều mâu thuẫn. Chuyện yêu đương ngày càng bị thương mại hóa và nó khiến tôi hoài nghi. Tại sao không trân trọng tình yêu mỗi ngày, thay vì chỉ một ngày trong năm? Giá trị của ngày Lễ tình nhân đã bị thổi phồng, và con người ta – hoặc vội vã tìm kiếm sự lãng mạn, hoặc cảm thấy cô đơn đến cùng cực.

Phải nói thêm rằng tôi đang tìm kiếm món quà cho 2 tình yêu lớn nhất đời tôi: Toro – 1 chú chó Bull Pháp và chú mèo Mittens

Sao lại có chuyện này xảy ra, và từ khi nào? Từ khi nào 2 chú thú cưng đã trở thành tình yêu của đời tôi, đến mức tôi mua quà cho chúng vào Lễ tình nhân?

Gần đây, tôi tham gia một sự kiện cộng đồng, nơi có một người tị nạn Syria nói với tôi rằng ông ta không thể hiểu nổi người Canada nữa. “ Đó là nơi phụ nữ và trẻ nhỏ được ưu tiên, kế đến là thú cưng và sau đó, là đàn ông”. Tôi bật cười với ý nghĩ khả năng ông chồng tôi bị đá bay ra khỏi giường còn cao hơn Toro.

Trên thực tế, tôi không phải là trường hợp duy nhất. Gần đây, tôi đã tham dự nhiều bữa tiệc sinh nhật cho cún cưng hơn là cho người.

Khi tôi đang suy ngẫm về tình yêu cho thú cưng, người bạn thân thiết của tôi đã tiễn đưa chú cún 14 tuổi về thế giới bên kia vì chú cún đã già, và anh không muốn để chú sống trong khổ sở. 2 tuần sau đó, anh vẫn ngủ trên sàn, ôm chặt tấm áo khoác của chú cún. Anh ta dường như không thể vượt qua nỗi đau mất đi người bạn nhỏ.

Dù rất lo cho anh, tôi biết đây là điều tất yếu. Bởi anh coi chú cún ấy như con mình, chia sẻ buồn vui cùng chú ta. Cún cưng luôn ở bên anh vô điều kiện, giống như Toro và Mittens đang làm với tôi.

Gần đây tôi kết bạn với  những người bạn nhỏ nhiều long này còn nhiều hơn là với con người. Cậu bạn Cory của tôi thậm chí còn gọi chú chó lông vàng của anh cậu là “chị dâu”

Hiện tượng này chỉ xuất hiện với những người bạn của tôi, hay đang trở thành một hiện tượng toàn cầu trong xã hội hiện đại?

Thú cưng đã có từ thời cổ đại. Về mặt lịch sử, chúng là những người bạn đồng hành trung thành hoặc là những con vật giúp việc, nhưng không đến mức thay thế mối quan hệ truyền thống giữa người với người như những trường hợp tôi gặp.

Sẽ chẳng có nơi nào giải đáp thắc mắc của tôi tốt hơn cửa hàng thú cưng The Dog Market. Cửa hàng nằm tại khu the Beach của Toronto. The Beach quả là thiên đường cho cún cưng. Chỉ trong 12 dãy nhà có tới 4 cửa hàng bán đồ thú cưng, và the Dog Market là cửa hàng cao cấp duy nhất thuộc sở hữu của dân địa phương.

Khi nhân viên được hỏi liệu họ có nghĩ đến ai yêu động vật một cách thái quá không, tất cả đều chỉ vào bức ảnh một chú Bull Anh 3 tuổi tên là Stanley.

Stanley đã đi dọc Canada cùng Jeff và Vanessa Train –“cha mẹ” của chú trên chiếc xe dã ngoại. Rõ ràng, không ai yêu đứa con đầy lông lá của mình hơn vợ chồng Trains.

Tôi bước vào ngôi nhà ấm cúng của họ với sự chào đón nồng hậu từ Jeff – một cựu quân nhân. Jeff từng lớn lên với những chú chó, nhưng khi đã trưởng thành, anh không thể có một chú cún cho riêng mình do phải làm việc thường xuyên tại nước ngoài. Ngôi nhà đã được cải tạo lại riêng cho Stan với một máng tắm nắng, một phòng ngủ riêng cùng một chiếc TV màn hình phẳng còn to hơn cái tôi có ở nhà.

Khi được hỏi về tình yêu dành cho Stan, Jeff thật lòng kể cho tôi về những chấn thương tâm lý của một người lính, và việc Stan có thể biết được khi nào anh cảm thấy không khỏe để nằm cả ngày bên anh.

“Những chú cún có thể cảm nhận tâm trạng của con người. Khi tôi thấy không khỏe, Stan sẽ tựa đầu vào lòng tôi và tìm ra cách để khiến tôi thấy dễ chịu hơn” – Jeff nói.

Điều làm tôi ngạc nhiên hơn về Stan là sự kết nối trị liệu của chú và Vanessa.

Cặp vợ chồng gặp nhau lần đầu cách đây gần 10 năm, khi Jeff làm việc ở Philippines. Còn vợ anh khi đó là một phụ nữ năng động với sự nghiệp nở rộ cùng những sở thích mạo hiểm trong đó có nhảy dù. Họ yêu nhau và đi đến hôn nhân. Khi bố của Jeff cũng ở Philippines cần giúp việc tại nhà, cả 3 người đã rời bỏ cuộc sống tiện nghi để đến Toronto.

Vanessa  cực kỳ sợ chó, nhưng Stan vừa đủ nhỏ để Vanessa có thể thấy an tâm kết bạn và vượt qua nỗi sợ. Hiện nay, chính Stan giúp Vanessa cảm thấy an toàn và không còn cô độc khi Jeff vắng nhà.

Sống tại khu the Beach ở Toronto là điều không dễ dàng với Vanessa. Cô rời bỏ gia đình và cộng đồng của mình, đến một nơi cô cảm thấy bị cô lập và có phần phân biệt đối xử. Cũng chính Stan đã giúp cô ổn định tâm lí.

Jeff và Vanessa nhận ra tầm quan trọng của Stan trong cuộc sống của mình, vì vậy cuộc sống của họ luôn xoay quanh chú.Họ cùng nhau tản bộ vào cuối tuần và tham gia các hoạt động ngoài trời để Stan được tắm nắng và gắn kết cả 3 nhiều hơn. Stan không chỉ là “đứa trẻ lông lá”, chú chó còn là sợi dây kết nối tinh thần giữa họ.

Rời khỏi nhà họ, tôi không thể ngừng nghĩ về việc những chú cún đóng vai trò to lớn cho việc ổn định cảm xúc của tôi. Khi tâm trạng tôi xấu nhất, một chú chó nhà đã cứu lấy tôi. Chúng dường như có khả năng kéo tôi trở lại với cuộc sống, vượt qua những chấn thương tâm lí.

Mối quan hệ giữa tôi với con người có lúc thăng lúc trầm, còn với “những đứa con lông lá” thì luôn ổn định, đó là lí do vì sao Toro có thể tè lên giường tôi khi nó khó chịu, tôi có thể tức điên lên đấy nhưng sẽ vẫn cưng nựng nó rồi an nhiên chìm vào giấc ngủ.