This content is also available in: English

Bài và ảnh: Maureen Littlejohn

Dạo qua những con đường ở khu trung tâm lịch sử của thành phố Syracuse, tôi cảm tưởng như có vài chiếc Ford Model T lúc nào cũng chực lăn bánh quanh góc đường nào đó. Kiểu kiến trúc thời Victoria đặc trưng xâm chiếm tầm mắt tôi, trong lúc Đường tàu điện ngầm dừng tại đây và những biển chỉ đường dọc Erie Canal còn lưu dấu bề dày lịch sử của tiến bộ và những thay đổi xã hội đầy cảm hứng nơi đây. Khi vẫn còn trong tâm trạng kính phục quá khứ của thành phố, tôi chợt nhận ra biểu tượng lộng lẫy của cư dân địa phương – khách sạn trung tâm Marriott Syracuse, từng được gọi đơn giản là Khách sạn Syracuse. Người ta xây dựng nàng năm 1924 và sau bao năm bị bỏ hoang, “nàng ấy” đóng cửa năm 2004. Tôi tới đây vì sự trở lại của nàng.

Án ngữ ngay trung tâm khu phố cổ, Khách sạn Syracuse đã từng đón tiếp các Tổng thống Kennedy và Eisenhower, Elvis Presley, ban nhạc Rolling Stones và cặp đôi John Lennon – Yoko Ono, có lẽ là nhờ vị trí nằm ngay cạnh Quảng trường Tưởng niệm chiến tranh Oncenter với nhiều họat động đa dạng. Đi loanh quanh, tôi nhận ra khách sạn này gần cả Nhà hát Landmark trang trí lộng lẫy và đẹp không tuổi tác, hẳn đã từng rất được các vị khách ngôi sao đời đầu ưa chuộng. Đi thêm vài dãy nhà nữa là đến Armory Plaza, một tổ hợp giải trí tập trung đầy các cửa hiệu thời trang, nhà hàng và quán bar. Lúc tôi đến thì nơi đây rất vắng, nhưng một chủ hiệu thời trang bảo tôi nơi này thường đông đúc sau các cuộc thi đấu thể thao của Đại học Syracuse Orange (ngôi trường đào tạo nên Dick Clark, Vanessa Williams, Joe Biden và Lou Reed).

Công ty George B. Post & Sons ban đầu thiết kế Khách sạn Syracuse với 600 phòng nghỉ loại nhỏ. Người quản lý cho  tôi biết bây giờ số lượng còn lại 261 phòng rộng rãi. Ngắm nhìn hành lang rộng lớn, với những hàng cột cao chạm trần, những chậu cây cảnh, thảm lót sàn sang trọng và trần nhà chạm trổ sơn màulộng lẫy, tôi tưởng tượng ra F. Scott Fitzgerald đang ngồi ở một trong những chiếc ghế bành êm ái đánh giá cảnh vật xung quanhc. Dù gì đi nữa thì nhà văn cũng đã từng sống một thời gian ngắn ở đây thời còn nhỏ mà.

Khi diện kiến chủ khách sạn mới – Ed Riley, một kiến trúc sư sinh ra tại Syracuse, tôi thực sự ngạc nhiên khi được nghe quá trình anh dày công phục dựng lại mọi chi tiết sao cho nguyên bản hết mức có thể. Anh giải thích: “Chúng tôi thay ngay tượng miệng máng xối  bên ngoài đã đổ nát nặng tới gần 1.500kg bằng các phiên bản mới làm từ sợi thủy tinh nhẹ hơn nhưng vẫn giữ nguyên thiết kế ban đầu”. Bức tranh tường hoành tráng từ những năm 1940 sau bàn lễ tân trước đây từng bị các đời chủ trước lấy gạch ốp che đi, nhưng nay thì chúng tôi dỡ ra và cho du khách chiêm ngưỡng. Các tiện nghi nội thất đều đặt hàng từ Công ty Stickley, vốn là doanh nghiệp địa phương đã cung cấp nội thất cho khách sạn năm 1924.

Dùng bữa tối ở nhà hàng 11 Waters của khách sạn do đầu bếp Thomas Kieran chuẩn bị, tôi rất hài lòng khi được nếm thử sản vật sản xuất chính tại địa phương. Kieran cho hay anh luôn nhiệt tâm áp dụng triết lý Niềm tự hào Bang New York và phục vụ ít nhất một món ăn từ địa phương mỗi ngày. “Khu vực này ngày xưa cung cấp tới 90% muối cho toàn nước Mỹ”, anh Kieran cho biết. Đó là lý do vì sao “Khoai tây muối” (khoai tây xắt dài bằng ngón tay nấu với nước muối) là món phải có trong thực đơn. Một món nữa tôi rất thích là rau xanh Utica (có tiêu nóng, rau xanh sốt, phô mai và vụn bánh mỳ), nhắm với một ly vang Finger Lakes thơm ngon.

Chúng tôi đi tour dạo quanh khu trung tâm với người được coi như bách khoa lịch sử di động Michael Hagerty, gia đinh anh sở hữumột quán rượu kiểu Ireland đầy mời gọi tên là Kitty Hoyne’s. Tôi được chiêm ngưỡng Bảo tàng Erie Canal nằm gọn trong một trạm cân thuyền duy nhất còn sót lại trên bờ kênh ở nước Mỹ. Michael giải thích cho tôi: “Erie Canal được khai trương năm 1825. Là tuyến đường thủy chở hàng dài 363 dặm giúp kết nối Albany ở New York tới Buffalo và vùng Ngũ Hồ Great Lakes, hàng hóa được chuyên chở từ vùng Ngũ Hồ dọc theo kênh đào và  xuôi theo Sông Hudson tới thành phố New York hoặc ngược lại. Tuyến đường này giúp giảm chi phí vận chuyển và mở ra quan hệ giao thương giữa vùng Trung Tây và Đông Bắc”. Được coi là một trong những công trình kỹ thuật dân dụng và xây dựng quan trọng nhất ở Bắc Mỹ, những ngày huy hoàng của kênh đào rồi cũng đến hồi lụi tàn khi tàu hỏa và xe hơi đi vào sử dụng.

Khi ở Syracuse, tôi phải tạt qua Destiny USA, chuỗi siêu thị lớn nhất của bang, rộng tới hơn 220.000m2 (địa điểm mua sắm/giải trí lớn thứ 6 ở Mỹ). Mua sắm không phải là hoạt động sôi động duy nhất ở đây. Đi khám phá, tôi chạm trán ngay một cuộc đua xe đụng trong nhà, một cuộc thi đấu súng laser, Thế Giới Bia với hơn 50 loại bia tươi và đường leo dây thừng treo trong nhà lớn nhất thế giới. Ôi chao. Đương lúc thưởng thức ngụm bia tươi cho tỉnh người ở Thế Giới Bia, tôi cũng được biết trung tâm thương mại này đã từng là tòa nhà bán lẻ thương mại lớn nhất thế giới theo chứng nhận Vàng LEED và đón tới 26 triệu khách tham quan mỗi năm.

Sau khi đủ thấm mệt với liệu pháp mua sắm, tôi thèm chút thư giãn hòa mình vào thiên nhiên. Khu Dự trữ sinh thái Clark Reservation của tiểu bang chỉ cách khu trung tâm 15 phút lái xe, là một lựa chọn không tồi. Đọc xong tấm biển chào của công viên, tôi mới biết đây là kỳ quan địa chất từ kỉ băng hà cuối cùng đến nay. Những mỏm núi lởm chởm và những tảng đá xù xì chắn quanh khu đầm lầy và bờ hồ lòng chảo thũng phủ đầy băng. Phần nước bề mặt (khá là ấm) nằm lơ lửng tách khỏi vùng nước đáy lạnh tê tái. Ngạc nhiên hơn khi đây lại là môi trường sống của một số loài cá như cá măng, cá đối hay cá Thái Dương. Tôi không tiến đến đủ gần để thấy bất kì sinh vật sống dưới đáy hồ nào, nhưng tôi có nhác thấy bóng chim cánh sáp và bói cá. Tiếng đục cây lục cục không ngớt của lũ gõ kiến dội theo từng bước chân khi tôi lang thang dọc Đường mòn Hẻm núi, cao 52m so với mực nước biển. Tại Trung tâm Thiên nhiên Nature Center, mở cửa đúng ngày Quốc tế Lao động 1/5, tôi đã có lời giải cho mọi thắc mắc của minh về hệ động thực vật ở khu vực này.

Mục tiếp theo trong lịch trình du hí của tôi là Vườn trái cây Beak & Skiff, từng được độc giả của tờ USA Today bình chọn là Vườn táo tốt nhất cả nước. Phong cảnh nơi đây thật miễn chê với những trang trại màu đỏ sơn viềntrắng, tiệm bánh, cửa hàng lưu niệm, ngựa con cho trẻ em cưỡi, nông trang vận hành trơn tru này còn có cả phòng nếm rượu Spirits từ năm 1911. Tôi nhấp thử rượu táo liều nhẹ, rồi liều mạnh, cả vodka và gin làm từ táo nữa. Ai có thể ngờ táo cũng có thể làm cốt cho các loại rượu này? Chiến công lớn nhất của tôi là học cách phân biệt rượu vodka và gin. “Gin có mùi vị, thường là gỗ tùng và một chút rau thơm, ngoài ra thì hai loại này giống nhau. Chúng tôi là nơi duy nhất trong cả nước sản xuất rượu gin sản xuất từ táo tươi chưng cất hai lần”, chị Danielle Fleckenstein giải thích. Là chủ của phòng nếm rượu, Danielle cho biết chị là đời thứ 5 kế thừa doanh nghiệp của gia đình, và vườn quả nhà chị có một số lượng táo khổng lồ là 350.000 cây. Không hổ danh là quy trình “từ quả trên cây đến rượu trong bình”.

Cách vườn táo khoảng nửa giờ lái xe, tôi đặt chân tới Skaneateles (phát âm là “Skinny-Atlas), một viên ngọc đáng yêu của thị trấn. Được mệnh danh là Cửa ngõ phía Đông tới hồ Fingers, nơi đây tọa lạc ở bờ bắc Hồ Skaneateles (còn gọi là Hồ Dài theo thổ ngữ Iroquois). Nước trong vắt, nên hồ này là một trong những hồ nước sạch nhất thế giới và là nguồn cung cấp nước uống của thành phố Syracuse.

Thử ngó đầu vào các cửa tiệm thờitrang, một chủ hiệu thân thiện báo cho tôi biết rằng thị trấn lịch sử này đã có từ năm 1796. Một công trình biểu tượng là Quán trọ Sherwood, được xây dựng để làm trạm dừng xe ngựa thồ năm 1807. Do đã được trùng tu kì công, quán trọ nay cho phép du khách đăng ký ở những phòng còn trống. Ghé mắtqua những khe cửa mở, tôi nhìn thấy mấy phòng rất dễ thương có lò sưởi chạy bằng khí đốt và nội thất cổ điển ngự trên sàn gỗ dốc và có đinh ráp.

Vườn nho của Anyela, do vợ chồng Jim Nocek và Patty điều hành và sở hữu là điểm dừng chân cuối cùng của tôi. Jim cho tôi hay: “Tôi trước là chuyên gia tâm sinh lý dinh dưỡng nay chuyển thành ông nấu rượu”. Bản chất là dân khoa học, anh chỉ cho tôi cách anh bảo vệ các giàn nho khỏi chết rét sau kì thu hoạch mùa thu bằng cách cẩn thận cắt nho khỏi giàn lưới. Anh cho biết: “Chúng tôi chôn nho dưới đất để sưởi ấm những mầm nhỏ non nớt để sau này chúng trổ thành quả”. Anh trồng các luống nho ở vườn nho năm 2001 và bắt đầu bán chai rượu đầu tiên năm 2008. Năm 2015, vợ chồng anh mở một phòng nếm rượu khác trong hầm rượu nơi anh từng trữ các chai vang của mình. Jim cho biết: “Mùa hè là khoảng thời gian tuyệt vời để ghé thăm vườn chúng tôi. Chúng tôi tổ chức nhạc hội ở Lầu Robinson, một nhà hát ngoài trời mới hoàn thành năm ngoái”. Vậy có chỗ để đếnchơi lần sau rồi đây.

Trở lại Syracuse, tôi chốt hạ chuyến đi lần này bằng bữa ăn ở Dinosaur Bar-B-Que, được chương trình Good Morning America bình chọn là nhà hàng thịt nướng ngon nhất nước Mỹ. Địa điểm này là nơi chuỗi nhà hàng bắt đầu, và những kỉ niệm chương trên tường chỉ rõ rằng những nhà vô địch ăn uống hay ghé quán này. Chủ show Người đối đầu Món ăn của kênh Travel – Adam Richman thích mê thực đơn Thịt lợn Pork-Sket nơi đây (ức lợn, ớt jalapeno, thịt lợn rút xương, phô mai nấu chảy và xà lách trộn), và người dẫn chương trình show Món ngon nhất tôi từng ăn của kênh Food Network – Adam Gertler từng ngấu nghiến bữa tối với nửa con gà. Không chịu thua kém, tôi chọn ức và cánh gà với salad nui và salad cà chua/dưa leo. Ngồi ôm lấy cái bụng no kềnh của mình, tôi phải lắc đầu từ chối khi bồi bàn mời tôi dùng tráng miệng.

Lên xem website của nhà hàng, tôi phát hiện ra Dinosaur Bar-B-Que khai trương năm 1983, khi đó còn là quầy bán đồ ăn di động với máng nướng dung tích 55 gallon cắt đôi. Nhà hàng này do ba người bạn điều hành nhằm thu hút những người tham dự cuộc đua xe máy Harley Rendezvous ở Albany, bang New York. Suốt 5 năm đầu, họ chuyên phục vụ dân đua xe ở các hội chợ, triển lãm và lễ hội xe máy. Năm 1988, nhà hàng đặt tại Syracuse và chỉ hai năm sau đã tăng gấp ba diện tích, mở thêm 7 cơ sở nữa khắp vùng Đông Bắc – Rochester, Harlem, Troy, Newark, Stamford, Brooklyn và Buffalo. Ấm áp, chân phương và ngon lành, đồ ăn và không khí giản dị ở Dinosaur Bar-B-Que biến nơi đây thành tâm điểm trong các cuốn sách của tôi.

Dù Syracuse chỉ cách Toronto 4 giờ lái xe, tôi chưa bao giờ ghé qua nơi này trước đây. Nơi này gần như không lọt vào tâm điểm du lịch của mọi người. Không nên như vậy. Chuyến đi này đã cho tôi một bài học, đó là thành phố này rất đáng để bạn lái xe đến thăm.

SHARE
Previous articleCó Thực Mới Vực Được Đạo
Next articleGân Gà – Thực Dưỡng Trân Quý
Maureen LittleJohn
Maureen Littlejohn is Culture Magazin's executive editor. She is a Canadian award-winning journalist who has practiced her craft around the world including in the United States, Africa and Vietnam. Currently based in Toronto, she has a keen eye for detail and has a deep appreciation for the “East Meets West” approach of Culture Magazin. Travel is her passion and she is happy to be able to share her adventures on a regular basis with the magazine's readers.