This content is also available in: English

Florida được ví như một thiên đường ấm áp thu hút rất đông khách du lịch Canada, giống như đàn ngỗng trời di cư về phương Nam vào mùa đông giá lạnh. Khi nghĩ về các bang miền Nam, phần lớn chúng ta đều nghĩ ngay đến các bãi biển cát trắng, sóng vỗ dạt dào hay những đầm lầy xanh mướt. Ítt ai nghĩ tới những câu chuyện lịch sử xa xưa, về tầm ảnh hưởng của Tây Ban Nha, Anh, Pháp và Hy Lạp. Thành phố St. Augustine bên bờ Đại tây Dương, cách Jacksonvillekhoảng 1 giờ lái xe, được thành lập năm 1565 và là thành phố cổ xưa nhất nước Mỹ. Mỗi khi đi du lịch, tôi hay say sưa tìm hiểu về quá khứ của từng điểm đến. Trong chuyến đi lần này tôi may mắn được biết tới các pháo đài, ma quỷ, hải tặc, ông trùm băng cướp, các vụ đắm tàu, thần thoại, truyền thuyết và cư dân nguyên thủy của mảnh đất đặc biệt này.

Tôi đến St. Augustine cách thành phố Jacksonville bên bờ Đại Tây Dương gần 1 giờ lái xe. Ngay lập tức tôi bị thu hút và chìm đắm vào không gian cổ kính với những con đường lát sỏi, lối kiến trúc quyến rũ, những quán trọ thơ mộng, quán café, nhà hàng và  các phòng tranh nghệ thuật. Thành phố cổ xưa nhất nước Mỹ được thành lập năm 1565 với những truyền thuyết và huyền thoại về các vụ đắm tàu, cướp biển, hải tặc và các linh hồn. Tôi đến đây một mình nhưng có thể dễ dàng thấy đâylà thiên đường cho các cặp đôi. Đi bất kỳ đâu tôi đều thấy  các đôi lứa dập dìu, khi thì cùng ngồi trên xe ngựa, lúc thì bên ngoài hiên nhà một quán trọ cổ, hoặc lang thang tay trong tay khắp các con phố khúc khuỷuTôi tự nhủ: lần sau phải kéo chồng theo!

Tôi nhận phòng tại nhà trọ St. George Inn nằm ngay bên cổng vào khu Phố Cổ, đội ngũnhân viên thân thiện nhanh chóng giúp tôi xách đồ. Từ ban công trên căn phòng gác 2 của mình tôi có thể nhìn thấy bức tường trầm tích (coquina) của Castillo de San Marcos, pháo đài cổ nhất của Mỹ. Coquina là một hợp chất cứng gồm vỏ sò và đá vôi, chính nó đã bảo vệ người dân gốc Tây Ban Nha của thành phố cho đến tận cuối những năm 1800. Nơi đây cũng có rất nhiều pháo đài bằng gỗ và một pháo đài từng lần bị thiêu rụi bởi nhà hàng hải người Anh – Ngài Francis Drake vào năm 1586. Điều gì khiến nơi này được chú ý đến vậy? Vì đó là điểm dừng chân của các thuyền buồm Tây Ban Nha chất đầy vàng từ Mexico trước khi quay trở về Châu Âu. Để tránh bị cướp bóc, thành phố St. Augustine cần những biện pháp bảo vệ tốt hơn và vào năm 1672 nữ hoàng Mariana ra lệnh xây dựng pháo đài Castillo de San Marcos thật vững chắc (phải mất 23 năm để hoàn thành).

Quán trọ của tôi nằm cuối con phố đi bộ hiền hòa St. George, từ đây rất thuận tiện để đi đến các thắng cảnh lịch sử cũng như vô số các cửa hàng  và quán cà phê. Mỗi buổi sáng, sau bữa sáng no nê kiểu Mỹ dùng tại nhà trọ, tôi bắt đầu ra ngoài tìm hiểu bí mật về thành phố nhỏ đầy màu sắc này. Suối Trường Xuân là nơi lý tưởng nhất để bắt đầu. Vâng, suối nguồn tươi trẻ có thật đấy! Kit Keating, hướng dẫn viên tại khu khảo cổ kể cho tôi những thông tin thú vị. Nhà thám hiểm người Tây Ban Nha Ponce de Leon đã đặt chân đến đây năm 1513. “Chúng tôi biết ông ấy đã lặn lội ở đây 5 ngày. Nhưng cái mà ông thực sự tìm kiếm là miếng đất để làm thuộc địa cho Tây Ban Nha và những linh hồn cho nhà thờ Công giáo.” Đi bộ lang thang một lát, Kit đưa cho tôi một cốc nước từ vòi nước dùng để nấu ăn. Nó có vị như lưu huỳnh và giống với thuốc tẩy sơn hơn là kem trị nếp nhăn. Chúng tôi cho khoảng hơn 50 con công sống tại công viên ăn sau đó đi khám phá mô hình được dựng lại của ngôi làng Timucua. “ Họ đến từ Venezuela khoảng năm 2400 trước công nguyên. Khi Pedro Menéndez de Avilés đến tìm thuộc địa cho Tây Ban Nha, dân số Timucua vào khoảng 1 triệu người, nhưng rồi họ chuyển đi hoặc chết vì bệnh dịch từ châu Âu.”, Kit giải thích.

Cướp biển và đắm tàu là một phần không thể thiếu trong câu chuyện vùng ven biển. Các bãi cát “biết đi” (chúng có thể đổi hướng bầt kỳ lúc nào) đã xé toác rất nhiều con thuyền. Vào năm 1824, ngọn hải đăng đầu tiên được xây tại thành phố St. Augustine. Đến năm 1880, nó bị sập do xói mòn nhưng rất may mắn là có một cái khác được xây ở sâu trong đất liền từ vài năm trước đó. Leo lên 219 bậc thang của ngọn hải đăng St. Augustine được bảo tồn khá tốt, tôi ngắm quang cảnh tuyệt đẹp của công viên quốc gia Anastasia gần ngay đó. Trong tầng hầm căn nhà tranh của người trông giữ hải đăng tôi nhìn thấy bộ sưu tập có tên “Đắm tàu”. Nó là kết quả của quá trình tỉ mẩn trục vớt kho báu từ con tàu đắm ngoài bến cảng năm 1782. Trò chuyện về việc mất mát của cải tự nhiên khiến tôi tò mò về những tên cướp biển và ngay lập tức đi tham quan Viện bảo tàng Kho báu và Hải tặc thành phố St. Augustine. Các bộ sưu tập sống động khiến tôi không khỏi rùng mình và giúp tôi hiểu rõ hơn về cướp biển Blackbeard, thuyền trưởng Kidd và rất nhiều những thứ khác nữa. Cướp biển khiến cho người ta khiếp sợ và bất kỳ thuyền trưởng nào từ bỏ vị trí và rời thuyền cũng đều bị tra tấn cho đến chết. Để hạn chế tình trạng này, luật pháp quy định những tên cướp biển nếu bị bắt sẽ bị chặt đầu và bêu xác trong 1 cái lồng gớm ghiếc gọi là giá treo cổ.

Tôi còn có thêm nhiều trải nghiệm rùng mình đêm hôm đó và tôi càng ước giá mà có chồng tôi ở đây. Thành phố Augustine là nơi bị ma ám nhiều nhất châu Mỹ bởi hàng loạt chương trình du lịch đến các địa điểm ma ám. Tôi chọn chương trình Quán rượu ma ám, trong đó có 4 điểm dừng và mỗi điểm liên quan đến 1 loại rượu. Ngay khi bắt đầu, Lenny Remo – hướng dẫn viên của chúng tôi ấn vào tay tôi một cái máy đo K2. “Nó dùng để đo điện từ trường, để ý đèn, nếu nó nháy thì có thể có hoạt động ma quái nào đó quanh đây.” Điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi là Nhà trọ cổ trong thành phố, nơi mà Lenny khẳng định những linh hồn còn sót lại từng được nhìn thấy. Đầu tiên, con ma được cho là  hồn người lính Tây Ban Nha đứng canh vĩnh cửu. Rồi đến một cô dâu bị phụ tình đã giết vị hôn thê của mình được cho là xuất hiệnnhảy  trước mặt những vị khách nam. Điểm dừng chân tiếp theo là nhà hàng O.C. White, xây năm 1791, quán bar Meehan’s và Scarlett O’Hara’s , nơi chúng tôi được nghe về những hiện tượng lạ như ly rượu bay lượn và các bức tranh bỗng nhiện lộn ngược. Bị cuốn hút vào các câu chuyện, tôi chỉ để ý chiếc K2 nháy lên 1 lần. “Có thể là do đường truyền mạng”, Lenny giải thích với một cái nhún vai.

Một trong những nhân vật đứng đầu thành phố là nhà tài phiệt Henry Flagler của Standard Oil. Khách sạn Ponce de Leon của ông hoàn tất vào năm 1888 với các tòa tháp, tháp pháo và cửa sổ Tiffany để thu hút các vị khách giàu có từ phía Bắc thường mang theo hàng bao tiền mặt khi làm thủ tục nhận phòng (vì ông ta yêu cầu thanh toán bằng tiền mặt) và phải ở ít nhất 3 tháng. Phía bên kia đường, ông ta xây khách sạn Alcazar với bể bơi rộng nhất thế giới có mái che đóng mở, sòng bạc, bể tắm nóng lạnh, phòng mát xa và sân tennis. Đối thủ của ông, Franklin Smith, người sáng lập YMCA, cho xây Casa Monica gần đó nhưng tiếc thay Flagler là người sở hữu đường ray tàu hỏa (cách duy nhất để đến St. Augustine), ông tìm mọi cách ngăn việc cung cấp nguyên vật liệu và Smith buộc phải tuyên bố phá sản. Ngày nay có lẽ Flagler đang trằn trọc dưới mồ vì Casa Monica giờ là khách sạn xa hoa nhất thành phố St. Augustine. Tôi đi quanh hành lang tráng lệ theo phong cách Ma-rốc được trang trí có chiều sâu với những chiếc ghế bành lớn rồi thưởng cho mình một bữa ăn ngon lành với cá mòi nhỏ, cá tím, ớt nướng, phomat và một khay thịt charcuterie.

Trong khi đó khách sạn Ponce de Leon giờ là trường Đại học Flagler và khi liếc nhanh vào sảnh chính lộng lẫy  tôi thấy cảnh các sinh viên đang miệt mài đèn sách. Còn khách sạn Alcazar sau khi đóng cửa vào những năm 1930 thì giờ là bảo tàng Lightner. Bể bơi lớn sau này bị rút cạn và xây lại thành nhà hàng nơi tôi thưởng thức bữa trưa ngon lành với tôm và cà phê đặc. Sau bữa trưa tôi đi thăm viện bảo tàng và thấy rưng rưng trước bộ sưu tập của Otto Lightner. Ông là nhà xuất bản sách ở Chicago và ông luôn khuyến khích độc giả của mình trở thành những nhà sưu tầm, kể cả những vật nhỏ như vỏ bao diêm. Cuốn tạp chí thành công nhất của ông tên là Hobbies. Trong thời kỳ Đại suy thoái, Lightner mua lại rất nhiều đồ gia dụng và kho báu nghệ thuật của triệu phú người Chicago mà chẳng tốn là bao, sau này chúng được mang ra trưng bày trước công chúng. Vì quy mô bộ sưu tập của ông ngày càng lớn nên sau khi ở Ponce de Leon , ông định cư tại khách sạn Alcazar bị bỏ hoang mà ông mua lại năm 1946 với cái giá vô cùng rẻ mạt. Các đồ thủy tinh và đồ nội thất ( bao gồm cả bàn viết có ngăn kéo của Napoleon đại đế) được trưng bày trên gác. Ở tầng dưới, tôi không thể rời mắt khỏi căn phòng chứa đầy đồ chơi, các hộp nhạc, mũ, ví, trang sức và nhiều đồ vật khác từ thời Victoria. Những đồ vật trông có vẻ rùng rợn bao gồm một cái đầu bị teo lại đến từ Ecuador, 1 xác ướp Ai Cập và 1 con sư tử nhồi bông tên là Rota từng thuộc về Thủ tướng Anh Winston Churchill (Winston được Hiệp hội Động vật học London trao tặng năm 1943 khi con sư tử còn sống). Có rất nhiều thứ nữa tôi không được chiêm ngưỡng. Toni Franklin – hướng dẫn viên của tôi nói thêm rằng họ còn cất giữ hơn 5000 lọ đựng muối và hạt tiêu.

Có một nơi tôi hơi đắn đo khi tới thăm là trang trại cá sấu thành phố St Augustine. Những bộ hàm đầy răng sắc nhọn không phải là thứ tôi yêu thích, nhưng tôi mừng vì mình đã đến. Thành lập năm 1893, trang trại này gây tò mò cho những vị khách của Flagler. Nó là công viên động vật học với 24 loài cá sấu trên khắp thế giới bao gồm châu Âu, châu Á và cả châu Mỹ. Lớn nhất là chú cá sấu Úc tên là Maximo với chiều dài khoảng 4.8m và nặng 567kg. Tôi nhìn thấy nó đang nằm thư giãn dưới đáy hồ và quả thật nó rất xứng đáng với cái tên đó.

Sau khi tham quan, tôi ăn nhẹ một chút. Tại nhà máy chưng cất rượu thành phố St Augustine, Laura – cô hướng dẫn viên yêu nghề giải thích quá trình chưng cất và cho chúng tôi nếm thử loại cocktail Florida Mule, được chế biến từ vodka mía, gừng, chanh, siro và soda có ga. Tôi nhấp 1 ngụm nhỏ và thật bất ngờ cảm giác tỉnh táo lạ thường. Bên cạnh phòng chưng cất còn có một quán bar và nhà hàng gọi là Ice House, những cái rầm công nghiệp và tường bê tông cho thấy rõ trước đây nó được sử dụng để sản xuất đá. Đây sẽ là nơi hoàn hảo để thưởng thức món cocktail Florida Mule cùng chồng tôi lần sau tôi quay lại. Điểm dừng chân tiếp theo là quán bar nơi có thể thưởng thức miễn phí các sản phẩm từ nhà máy rượu vang San Sebastian mặc dù còn hơi sớm để leo lên sân thượng nghe nhạc sống.

Thưởng thức bữa tối tại Michael’s Tasting Room quả là một trải nghiệm tuyệt hảo. Người phục vụ mang cho tôi những trái ôliu đã được làm ấm và hạnh nhân muối Marcona của Tây Ban Nha. Sau đó tôi thưởng thức món bạch tuộc nướng than, thịt bò tái kiểu Pháp, sò điệp chắc ngậy và tôm nướng tuyệt hảo cùng một chai rượu vang Sauvignon Blanc. Quả là một cái kết không thể đẹp hơn cho một ngày được mở mang đầu óc.

Tại thành phố St. Augustine, bạn sẽ tìm thấy rất nhiều điều thú vị bên cạnh các bãi biển và hoạt động chèo thuyền. Thành phố mơ mộng này chứa đựng những câu chuyện cổ xưa nhất, phức tạp nhất và cũng lôi cuốn nhất nước Mỹ.

SHARE
Previous articleChương Trình Du Học Cấp Tốc – Canada
Next articleMột Phát Minh Kinh Điển Cho Nhân Loại Tại Canada
Maureen LittleJohn
Maureen Littlejohn is Culture Magazin's executive editor. She is a Canadian award-winning journalist who has practiced her craft around the world including in the United States, Africa and Vietnam. Currently based in Toronto, she has a keen eye for detail and has a deep appreciation for the “East Meets West” approach of Culture Magazin. Travel is her passion and she is happy to be able to share her adventures on a regular basis with the magazine's readers.