This content is also available in: English

Bài và ảnh: Maureen Littlejohn

Trong một chuyến đi gần đây, tôi cố gắng học hỏi thêm về những khía cạnh trong lịch sử thời sơ khai của Canada mà chúng ta thường lãng quên. Năm nay là quốc khánh lần thứ 150 của Canada, nhưng nguồn gốc của đất nước từ những người di cư châu Âu còn xa xưa hơn thế. Thuộc địa Tân Pháp quốc được thiết lập năm 1534 và sau này nhượng lại cho người Anh năm 1763. Và thực tế diễn ra là những cư dân chính cống đầu tiên của quốc gia này là những thổ dân Bản địa đã ở đây suốt hàng nghìn năm qua. Đó là một câu chuyện khác. Hành trình này chỉ tập trung vào di sản của người Anh thời tiền Liên bang.

Chồng tôi và tôi cùng tìm lại những kí ức thời thuộc địa khi chúng tôi rẽ vào Cao tốc số 33 và lái xe qua vùng nông thôn bao la của Hạt Hoàng tử Edward, băng qua những nông trại nhỏ xinh, vùng Hồ Ontario lấp lóa và Vịnh Quinte. Khoảng xa lộ nối giữa Trenton và Kingston này được gọi là Loyalist Parkway (Xa lộ Bảo hoàng). Những người bảo hoàng là thần dân của nước Anh, họ đã rời khỏi nước Mỹ năm 1784 sau cuộc Cách mạng Mỹ. Họ tái định cư ở phía nam bang Ontario và củng cố hơn nữa danh tiếng của Canada như một nơi chào đón những người tị nạn.

“Các thị trấn và khu dân cư nhỏ này đã có tuổi đời đến vài thế kỉ và cư dân ở đây cũng đã trải bao thế hệ rồi”, một người bạn đã nói với tôi như vậy trước khi chúng tôi rời đi. Nhìn những ngôi nhà đá cổ kính và những bảng tên đường đã đi vào lịch sử, tôi biết chị nói đúng.

Chúng tôi dừng lại ăn trưa tại nhà khách Drake Devonshire ở làng Wellington. Là chị em bà con vùng thôn quê của Khách sạn Drake thời thượng ở Toronto, nhà nghỉ này ban đầu được xây dựng để làm xưởng đúc sắt năm 1860. Sau này nó được chuyển đổi thành một tư gia lớn vào khoảng đầu thế kỉ trước và tới những năm 1970 thì thành nhà nghỉ phục vụ ăn sáng (B&B). Sau khi sửa sang và thêm đồ đạc, nhà nghỉ mở cửa trở lại năm 2015. Những tấm sàn gỗ bóng loáng, tường gạch lộ thiên và những chạn đĩa thủy tính mang đến cho nơi này một vẻ điền dã xa xỉ rõ rệt. Chúng tôi ngả lưng trên những chiếc ghế ngoài hiên và ngắm nhìn người qua lại trong khung cảnh sóng Hồ Ontario vỗ bờ. Vốn được coi là thiên đường của giới sành ăn, bữa trưa của chúng tôi ngon tuyệt vời – cá và khoai tây chiên giòn rụm, bánh mỳ kẹp tôm hùm đầy ụ và salad rau tươi trồng ngay tại địa phương.

Lái xe đến thị trấn Picton, chúng tôi băng qua vô số trang trại rượu nho và dừng lại ở Hinterland để nếm chút rượu sủi bọt. Tôi có niềm yêu thích đặc biệt đối với phần phía bên này của Hạt Hoàng tử Edward bởi lẽ đây là nơi chồng tôi đã cầu hôn tôi. Khi chúng tôi đang nhấm nháp vài ngụm vang cổ điển tuyệt diệu, những kỉ niệm lại ùa về khi chúng tôi hồi tưởng cái thuở mình đã trao lời nguyện ước với một ly sâm-panh Hinterland.

Chuyến phà miễn phí ở Glenora chỉ mất có 15 phút để vượt qua Vịnh Quinte tới thị trấn Adolphus rồi hướng về Kingston. Khi chúng tôi tới Thành phố Đá vôi (những người thợ nề đá vôi đời đầu ở Kingston rất bận rộn!), chúng tôi đi thẳng tới Tòa Thị chính, một tòa nhà di sản quốc gia có các tour du lịch miễn phí. Khi đất nước này vẫn còn là thuộc địa của Anh quốc với tên gọi là Liên hiệp trấn Canada, Kingston từng là thủ đô. Là kiến trúc biểu tượng nổi bật trên dòng Kingston kể từ năm 1844, tòa nhà này do kiến trúc sư George Browne thiết kế và là một trong những công trình từ thế kỷ 19 đẹp nhất ở Canada. Khi vào bên trong, tôi đưa mắt ngắm ánh sáng dìu dịu chiếu qua 12 khung cửa sổ dành để tưởng niệm những người lính đã hy sinh trong Thế chiến thứ nhất tại Sảnh Tưởng niệm. Chúng tôi cũng được đi ngang qua các phòng hội đồng nay vẫn là trung tâm quyền lực cấp địa phương ở Kingston. Bước xuống cầu thang, một nhà tù, hay còn gọi là gaol với những xà lim dưới tàng hầm tối mịt là lời nhắc nhớ đanh thép cho những gian nan trong xã hội, tình trạng tội phạm và hệ thống tư pháp mà những người nhập cư đầu tiên từng nếm trải.

Tôi cần nạp chút năng lượng sau tour này nên chúng tôi đi tới Tiệm bánh và Cà phê Pan ChanCho’s để thưởng thức bánh mỳ quế tan chảy trong miệng. Ở quán Cà phê và Đồ ăn nhẹ Cooke’s, vốn là cửa hàng bán đồ tạp hoá có từ năm 1865 thời tiền Liên bang, tôi tranh thủ đi nhặt mấy bao cà phê nổi tiếng xay ngay tại chỗ. Và cuối cùng cũng đến lúc nghỉ ngơi tắm nắng trong Công viên Liên bang. Từng là một sân ga nhộn nhịp, công viên bờ sông này hiện nay lưu giữ Đầu máy 1095 được dựng năm 1913 và nay là điểm thu hút các tay phó nháy du lịch. Tất nhiên chúng tôi cũng chụp một tấm chứ. Công ty Đầu máy xe lửa Canada đã hoạt động ở Kingston hơn 100 năm và sản xuất hơn 3.000 đầu máy chạy hơi nước, chạy điện và dầu diesel cho tuyến Đường sắt xuyên Thái Bình Dương Canada, trong đó có cả Đầu máy 1095, còn được gọi là Linh hồn của Ngài John A.

Trung tâm thông tin du lịch của Kingston là một nơi lý tưởng để biết thêm về tiểu sử của người cha khai quốc của Canada, Ngài John A. Macdonald. Sinh tại Glasgow năm 1815, ông đặt chân đến Kingston cùng gia đình khi mới 5 tuổi và sau đó mở một văn phòng luật sư khi mới 20 tuổi. Năm 1843, ông đã có chân trong Hội đồng Thành phố Kingston và sau này được bầu làm thành viên Nghị viện Kingston, chức vụ ông nắm giữ suốt 47 năm. Dù Macdonald, thủ tướng đầu tiên của Canada, không hoàn hảo, nhưng ông là một chính trị gia khéo léo và là người biết xây dựng sự đồng thuận. Ông làm thủ tướng của Canada suốt 19 năm. Không có ông, chúng ta không thể có một Canada như ngày nay.

Ottawa, hiện là trung tâm quyền lực của quốc gia, là điểm đến tiếp theo của chúng tôi. Chateau Laurier duyên dáng, còn có biệt danh là “Lâu đài”, chính là nơi ngả lưng của chúng tôi. Mở cửa năm 1912, báu vật lịch sử quốc gia này được đặt tên theo vị thủ tướng thứ 7 của Canada, Ngài Wilfrid Laurier. Để trải nghiệm giai đoạn lịch sử này, chúng tôi dùng chiếc iPad ở ngoài quầy tiếp tân rồi bấm vào một ứng dụng giúp kể sơ lược quá khứ hoàng kim của khách sạn hoành tráng này. Tôi rất thích thú khi phát hiện ra rất nhiều nguyên thủ cũng như người nổi tiếng từng ở hoặc dùng bữa trong khách sạn, trong đó có Nữ hoàng Anh Elizabeth II và Quận công Philip, Hoàng tử Charles và Công nương Diana, và cả nhóm The Beatles. Chúng tôi thật vinh hạnh.

Một điều đáng nhớ khi chúng tôi lưu lại đây là trà trong Phòng trà Zoé’s (Zoé là vợ của Ngài Wilfrid Laurier), ở đó bậc thầy pha trà cho chúng tôi một thực đơn các loại trà phù hợp với các loại bánh kẹp và bánh mỳ xinh xắn. Tôi chọn trà trắng hương mơ thơm ngát. Ngửi hương trà hoa quả đầy tinh tế, tôi cảm giác như mình đang được quay ngược lại thời kì nhiều phép tắc lịch thiệp đã qua.

Khách sạn Chateau Laurier có vị trí rất thuận lợi ngay cạnh Đồi Nghị viện và chỉ mất có vài bước chân là đến ngay được các điểm đến trong khu trung tâm như Chợ ByWard, Bảo tàng Bytown hay Phòng tranh Quốc gia tuyệt vời trong đó có bức tượng một con nhện đồng cao 9,25m sừng sững có tên gọi “Mẹ” đứng án ngữ ngay trước lối vào. Tôi có thể giành hàng giờ ở phòng tranh này, nhưng có quá nhiều điểm đến đang chờ bước chân tôi ghé qua.

Trên đường di tới Bảo tàng Bytown, tôi được chào đón bằng một nhóm thổi kèn trong trang phục thời xưa, gợi cảm hứng cho chúng tôi tìm hiểu về lịch sử thời kì đầu của thành phố này.Bên trong tòa nhà bằng đá cổ nhất ở Ottawa, các hiện vật tái hiện việc xây dựng dòng Kênh Rideau, và một đoạn băng thuyết minh audio chúng tôi lấy ở lối vào giải thích tại sao Ottawa lại là thủ đô của cả nước.

Tiếp theo là chuyến đi dạo ngắn qua Chợ ByWard, một trong những chợ nông sản đầu tiên của Canada. Đây cũng là tên của toàn bộ khu dân cư xung quanh và chúng tôi ngó nghiêng mấy cửa hàng bày bán các món đồ thủ công và quần áo may tại địa phương. Vào mùa hè, có tới hơn 175 sạp bán hàng ngoài trời, bày bán mọi thứ từ hoa quả và nông sản tới hoa và đồ mỹ nghệ.

Đến lúc này thì chúng tôi cũng mệt rã rời, nên quyết định làm một tour du lịch trên kênh bằng cano chạy điện. Chầm chậm  lượn qua các kênh đào của Ottawa, chúng tôi biết thêm các khu vực khác của thành phố khi lướt qua những quán cà phê đầy màu sắc, các lãnh sự quán, tư gia đẹp đẽ và công viên xanh.

Buổi tối của chúng tôi kết thúc tại Đồi Nghị viện với một đại nhạc hội quân đội có tên Fortissimo với đầy đủ dàn quân trang. Các ban nhạc quân đội, dàn kèn trống diễu hành trước mắt chúng tôi và chơi nhiều loại nhạc – có ban nhạc còn chơi nhạc nền của phim Chiến tranh giữa các vì sao!

Bữa sáng tiếp theo của chúng tôi là ở nhà hàng Kettleman’s Bagels. Bánh được nướng bằng củi trong lò và ăn ngay khi còn nóng hổi, có rất nhiều vị, trong đó có vị ưa thích của tôi là vị hạt mè và anh túc. Tôi phết thêm pho mai kem và tôi thấy như ở chốn thiên đường.

Trải nghiệm tuyệt nhất năm 2017 này hẳn là du lịch trên cung đường từ Hạt Hoàng tử Edward tới Ottawa. Nếu bạn đi tour qua các kiến trúc nổi tiếng, tham gia một lễ kỉ niệm và nếm thử các món ăn địa phương ngon tuyệt, bạn sẽ thấy lịch sử thời đầu của Canada rất gần trong bạn.

Để biết thêm chi tiết

Hạt Prince Edward: prince-edward-county.com
Kingston: downtownkingston.ca
Ottawa: ottawatourism.ca

SHARE
Previous articleBún Chả – Món Ăn Đường Phố Đất Kinh Kỳ
Next articleDu Lịch Tham Quan Canada
Maureen LittleJohn

Maureen Littlejohn is Culture Magazin’s executive editor. She is a Canadian award-winning journalist who has practiced her craft around the world including in the United States, Africa and Vietnam. Currently based in Toronto, she has a keen eye for detail and has a deep appreciation for the “East Meets West” approach of Culture Magazin. Travel is her passion and she is happy to be able to share her adventures on a regular basis with the magazine’s readers.